Vậy là chúng tôi đã đi hết những tháng ngày ở giảng đường Đại học. 5 đứa chúng tôi: Văn Hiếu, Diệu Hiền, Trúc Cẩm, Hồng Cúc, Phương Thảo đã có những tháng ngày đẹp đẽ nhất, ý nghĩa nhất và nhiều tiếng cười nhất khi có duyên được học cùng lớp với nhau, và sau đó là trở thành những người bạn thân của nhau. Tôi tin rằng không chỉ với tôi, mà với 4 người còn lại cũng cho rằng quãng thời gian được lên lớp với nhau, được làm bài tập nhóm cùng nhau, được đi ăn, đi ca, đi xem phim cùng nhau là những phút giây tuyệt vời và không thể nào quên, dù có đi đến hết cuộc đời này.
Rồi thì tất cả chúng tôi sẽ tự lựa chọn cho mình những hướng đi riêng, những ngã rẽ khác nhau. Nhưng chúng tôi vẫn luôn hy vọng rằng có thể bám trụ lại mảnh đất Sài Gòn này để có thể gặp gỡ và trò chuyện với nhau như suốt 4 năm qua. Chúng tôi, những đứa có cá tính riêng biệt, khác nhau, nhưng đều tựu chung một nét tính cách là luôn chơi hết mình, luôn hài hước, vui vẻ hết sức khi ở cạnh nhau. Chúng tôi, đã có những lúc khóc cùng nhau, cười cùng nhau, vui sướng, buồn bã cùng nhau. Và chỉ cần một đứa trong nhóm có nỗi niềm riêng là mấy đứa còn lại sẽ cố gắng để làm đủ trò hài hước.
P/ s: Đây là tấm hình chụp vào tháng 4/ 2014 trong chuyến đi về Vườn Kiều ở Đồng Nai để làm một bài phóng sự cho môn Văn học trung đại Việt Nam 2. Với chuyến đi ấy, chúng tôi đã có những trải nghiệm mới cho mình: đi xe bus với một thời gian rất dài và quãng đường rất xa, đi taxi và phải đi lại nhiều lần để tìm được địa điểm, ăn trưa với món bún bò 15k, bữa chiều ăn kem và sau đó là trở về thành phố. Kết quả thu được là một bài phóng sự bằng clip rất hoành tráng và công phu với số điểm rất cao.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét