Lang thang trên Facebook và bất
chợt nhìn thấy tấm hình chụp 8 đứa con trai của lớp cấp 3 mình học. Tự nhiên thấy
nhớ ngày đó ghê gớm. Ngày xưa, mình cũng một thời “không phải dạng vừa đâu” với tất cả những “thói
hư tật xấu” như đi học muộn, mặc sai trang phục, không học bài cũ…Có những cái
mình vẫn giữ và xem đó là một “thói quen khó bỏ” là sử dụng tài liệu trong các
kì thi. Về khoản này, nhiều người và chính mình thấy phục mình ghê gớm ^^.
Quay lại với thời học cấp 3,
mình có vô số những kỉ niệm đáng nhớ. Nhớ những lần kiểm tra toán với tiếng
anh, nhìn bài loạn cả lên. Nhớ tổng cộng 6 lần thi học kì mình đều chẳng lần
nào được trên 5 điểm toán. Nhớ những những buổi được nghỉ học, rủ mấy đứa bạn
thân đi làm bánh, luộc ngô, khoai…Nhớ cả quãng thời gian được ung dung vác mặt
lên thư viện, mang tiếng là học bài nhưng thực chất là ngồi tám với các cô, và
nói chuyện với mấy đứa bạn. Mình nhớ cả những lần “chui” vào văn phòng đoàn lên
mạng chơi, xong lại có thêm cô Hải sinh nữa, hai cô trò ngồi cười như hai đứa dở,
cô thì cứ “mi đi ăn với cô đi, cô chưa ăn sáng”. Nhưng ám ảnh và cũng là khoảng
thời gian tuyệt vời nhất với mình đó là những tháng ngày được học đội tuyển. Đã
xác định học đội tuyển thì chả có Tết với ngày nghỉ chi hết. Nghỉ Lễ vẫn phải
đi học, còn Tết thì học tới ngày 27 – 28 mới nghỉ. Hồi lớp 11, Tết của mình là
một đống bài tập địa lí, hàng chục cái biểu đồ, đã thế còn phải tính toán (mà
mình thì vừa ngu, vừa ghét những gì liên quan đến con số). Tết lớp 12, ôi giời
ơi mấy cái đề văn liền, mà mỗi đề thường là 2 – 3 câu. Ngày ấy chữ mình đẹp, viết
lại nhanh =)). Giờ thì gõ quen tay rồi, chữ trông thật “xúc phạm người nhìn”.
Bọn lớp mình, có đứa vẫn theo
đuổi mơ ước là đi học, có đứa đi làm, có đứa đã lập gia đình, có đứa thì đã ra
trường rồi. Mình vẫn còn phải mài đít quần trên giảng đường một năm nữa (mong
là được tống ra đúng hạn). Và nhìn chung thì có lẽ mình là đứa dang dở nhất. Mình
chỉ sợ vài năm nữa họp lớp, chúng nó ăn mặc sang chảnh, đi xe sang chảnh, giao
tiếp sang chảnh, còn mình thì…ồ thôi chả dám tưởng tượng.
Ở cái thời học sinh, khi đó
mình chỉ mong sao thoát khỏi thật nhanh “kiếp nạn” ấy. Nhưng giờ đây, khi sắp
đi qua cả thời sinh viên, mình lại ước giá được trở về ngày xưa một lần. Thật
may, hồi ấy mình luôn sống trọn vẹn và hết mình với mọi thứ. Vậy nên mình không
tiếc nuối điều gì, mặc dù đã có lúc mình khóc, mình bất lực vì đã thất bại.
Từ trái qua phải: Hòa - Đức - Sơn - Hùng - Đoàn Hiếu - mình - Trọng - Giang
