Thứ Hai, 22 tháng 8, 2016

Phim yêu thích

2 nhân vật trong Bất khả kháng lực
Có lẽ sau Hồng Lâu Mộng thì  Cuộc chiến sắc đẹpThượng Ẩn và Like love là những bộ phim mình nhiệt huyết theo dõi nhất. Mấy hôm nay, mình nằm xem lại Thượng Ẩn, rồi xem Like love và tối qua thì khóc hết nước mắt với Bất khả kháng lực :v . Tại bộ phim quá xúc động, hay thì chưa đạt đến độ, lãng mạn thì cũng chưa nhưng đủ làm người coi phải rơi nước mắt vì đồng cảm với nhân vật.

Cố Hải (phải) và Bạch Lạc Nhân (trái) trong Thượng Ẩn

Trước đây, mình suốt ngày nằm nghe Táng hoa ngâm, nay thì suốt ngày nghe Thượng Ẩn. Lên công ty cũng ngồi đeo phone nghe đọc truyện Thượng Ẩn nữa J.

2 nhân vật trong Like love mà quên tên mất rồi =))

Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2016

Tốt nghiệp

Thế rồi cũng thành Tân Cử Nhân, cũng hết 4 năm ngồi trên ghế giảng đường và được trải nghiệm quãng thời gian làm sinh viên. Vui có, buồn cũng nhiều, nhưng suy cho cùng thì đó đều là những trải nghiệm đáng nhớ, là những hành trang để rồi chỉ ngày mai thôi sẽ tự bước ra cuộc đời và bươn chải, kiếm sống.


Bốn năm ở giảng đường Đại học, một quãng thời gian đủ dài để nhận biết cái gì là đam mê thực sự và thôi nghĩ suy nhiều về những mộng mơ. Bốn năm đi học xa nhà, không ít lần khóc thầm vì nhớ cha mẹ, tủi thân vì một mình ở mảnh đất không phải quê hương. Đôi khi mệt mỏi, ốm đau, chỉ muốn được chạy ù về với mẹ, thèm một bữa cơm do bàn tay cha nấu, thèm được nằm nghe thời sự và quấn chăn thật dày trong những tiết trời đông. Nhìn lại một chặng đường 4 năm, mình không hối tiếc về bất cứ điều gì. Ngay cả việc mình lựa chọn một ngành học mà ai nghe cũng chỉ chép miệng vì biết rằng rồi-sẽ-thất-nghiệp cho coi. Nếu có thì đó chỉ là một điều ước, rằng được quay trở lại quãng thời gian của năm 2, năm 3. Được mơ mộng về tương lai phía trước, được tất bật với những bài thi giữa kì, kết thúc môn. Được hát hò, trà sữa với bạn bè và ngồi tám với nhau mấy giờ liền mà không biết chán.

Với "quễ" Cúc
Khi cầm tấm hình chụp lưu niệm cầm bằng, hoa, gấu bông mà chị và bạn mình tặng, nhìn vào bức hình mình thấy buồn ghê gớm. Không biết rồi nụ cười rạng rỡ ấy liệu có tiếp tục và mãi mãi trên môi. Mình quyết định sẽ gắn bó với Sài Gòn thêm một thời gian nữa để có thêm nhiều trải nghiệm và cũng là tự tạo cho mình một cơ hội việc làm ở thành phố năng động này.
Với "quễ" Cẩm
Rồi mai, mình sẽ hết phải lo âu về bài vở, nhưng gánh nặng việc làm, áp lực phải tìm được việc phù hợp năng lực, thỏa sức đam mê và thu nhập bằng bạn bằng bè luôn ghì mình xuống. Mình chỉ ước có một tháng thực sự để vui chơi hay một chuyến đi đến mảnh đất xa lạ nào đó để tái tạo năng lượng và bắt đầu hành trình thực hiện ước mơ. Mà nghe sao khó quá!!!

Bác Hương (bên phải), bác Liên (bên trái)
P/s: Ngày hôm nay, rất cảm ơn các chị, các bạn đã đến chung vui với em/ mình. Cảm ơn mọi người rất nhiều. Cảm ơn bác Hương và bác Liên đã đi từ Bình Dương lên đây để kịp chụp với em bức hình lưu niệm. Cảm ơn Dung, người bạn hay tâm sự, chia sẻ mọi thứ trong cuộc sống. Tao tin rồi mày sẽ thành công và gặp nhiều điều may mắn Dung ạ!