Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2016

Có đôi khi tôi thấy mình hoang dại

Khi chưa hình thành xong nhân cách, chưa định hình được đầy đủ về quan điểm, cách sống... người ta thường có xu hướng học hỏi, dung nạp thật nhiều những nguyên tắc, chuẩn mực để mong muốn "chuẩn hóa" và hoàn thiện mình. Lúc ấy, người ta không biết được, sẽ đến một ngày, một độ tuổi nào đó, khi đã cảm thấy nạp đủ rồi, định hình xong rồi, không bị lạc đường rồi... ắt người ta sẽ tự tháo gỡ những điều trước đây đã khư khư giữ gìn trong quy tắc. Mình gọi ấy là khờ dại và hoang dại.
KHỜ DẠI là cái thời măng tơ, non nớt. Không được nhuộm tóc, hút thuốc, không được bù khú bia bọt, rượu chè. Là không được tới những chốn đông người phức tạp, nhất nữa là lại chui rúc vào mấy cái quán bar, vũ trường…Đấy là cái thời mà nhất quyết phải về nhà trước 10h tối, vì thời gian sau đó chỉ là những người không đàng hoàng mới lượn lờ ngoài đường. Là cái thời mà quần áo phải đơn giản, không được màu mè, nhố nhăng và cũng chẳng có khái niệm mốt miếc gì cả.
Thực ra nhiều khi mình cũng thích được xõa và quên hết đi mọi thứ, nhưng rồi lại...
HOANG DẠI là cái thời chưa thành cổ thụ nhưng thân cây đã đủ cứng cáp để có thể đứng dậy sau những cơn gió mạnh, thậm chí là bão, lốc làm cho tới oặt èo. Là thấy kiểu tóc màu nâu nâu, hạt dẻ, màu khói mới hợp với khuôn mặt mình, phải là mấy cái quần jean rách rách vài chỗ, mấy cái áo hình này nọ kia nó mới gọi là phong cách, là hợp mốt. Hoang dại là cái thời mà có thể bù khú với bạn bè ở một cái quán nào đó tới 23h mà vẫn chẳng đứa nào muốn về vì ngày mai chủ nhật tha hồ nướng, là khi buồn có thể uống vài chai bia cho nó quên đi hết cái sự đời. Khi vui cũng làm vài chén cho có khí thế sôi nổi. Là những ngày vào bar và vũ trường để cuộc sống có thêm nhiều màu sắc và phong phú. Là những buổi tối lượn lời ngoài đường tới 2- 3 giờ sáng cho nó thanh tĩnh, nhẹ nhàng. Hoang dại, là miễn mình vui, miễn mình thấy không sai, mình đừng quá đáng, không cần biết người khác nghĩ gì, không quan tâm những lời đồn đại, phán xét ra sao, cứ sống theo cách vui tươi mà mình muốn. Thế là đủ rồi.

Thứ Ba, 15 tháng 11, 2016

Mong lòng yên an

Cũng lâu lắm rồi mình mới đi chùa. Tối qua, sau khi dạy xong, mình cùng con bạn thân đi chùa Giác Lâm ở đường Lạc Long Quân. Ở Sài Gòn này, mình rất ít đi chùa, trước giờ hình như mới chỉ vào chùa Vĩnh Nghiêm (Quận 3) và chùa Bửu Quang (Quận 9). Đi với tâm thế để thưởng ngoạn chứ không mong cầu gì cả. Còn lần này, mình đi để kiếm tìm sự yên an, bình thản trong tâm hồn. Bởi dạo này, cuộc sống của mình có nhiều xáo trộn và mệt mỏi quá. Hai đứa ngồi ở ghế đá sân chùa, trò chuyện về tương lai, tâm sự với nhau về công việc, dự định. Vẫn chẳng thể nào tránh khỏi những lo âu.

Trước, khi ở quê, thỉnh thoảng mình vẫn đi chùa Thanh Hà để cầu mong có một kết quả học tập thật tốt cũng như sức khỏe cho những người mình thân yêu. Còn bây giờ, bên cạnh việc cầu sức khỏe cho gia đình, bạn bè, mình luôn cầu cho con đường sự nghiệp của mình được ổn định. Mình chỉ xin hai chữ ổn định để không phải lo âu, suy nghĩ hay dằn vặt. Bởi suốt mấy tháng qua, mình đã suy nghĩ rất nhiều rồi, nhiều đêm nằm chẳng thể nào chợp mắt được, mình lo lắng cho tương lai, nhất là mỗi khi thấy bạn bè chia sẻ niềm vui trong công việc.


Tất nhiên mình sẽ tiếp tục quay lại chùa Giác Lâm nhiều lần nữa, bởi tối qua về mình đã có một giấc ngủ thật sâu, thật ngon, và sáng nay dậy, mình không nghĩ về bất cứ một điều gì cả.
Năm 2016 đang dần dần đi đến những tờ lịch cuối cùng của năm. Nhìn lại một cuộc hành trình đi qua, mình chỉ thấy buồn. Buồn trước hết vì thanh xuân đang ngày càng ngắn lại. Buồn vì bạn bè bắt đầu vùi đầu vào công việc, ít có cơ hội gặp gỡ, chuyện trò. Buồn vì giờ đây phải lo lắng và nghĩ suy về quá nhiều thứ. Nhìn lại một năm qua, tất nhiên mình cũng mỉm cười vì đã có thể tự làm được vài thứ. Chí ít thì cũng đã tự lập từ hồi tháng 4 tới giờ. Đã bắt đầu biết lo lắng cho bố mẹ, người thân và cả cho chính bản thân mình.

Mình từng nghe được câu nói tuổi trẻ có một đặc quyền đó chính là cứ sai lầm đi, vì vẫn còn thời gian để sửa. Thực ra, để hiểu cặn kẽ câu đó thì phải là tuổi trẻ hãy cứ mạnh dạn, xông pha làm những gì mình thích, mình muốn. Dù vui buồn, thành công hay thất bại đều được, chẳng sao. Vì nếu thất bại thì vẫn sẽ có cơ hội sửa lại. Chứ để đến khi sức tàn, lực kiệt, thời gian chẳng còn thìcó muốn cũng không thể nào làm được nữa. Nhưng, với mình trước giờ tất cả mọi thứ mình làm mình đều suy nghĩ, đắn đo rất kĩ. Dù ngẫu hứng đi chăng nữa thì mình cũng vẫn luôn nghĩ đến tình huống xấu nhất xảy ra để sau không phải choáng hay hụt hẫng. Mình chỉ mong, từ giờ đến cuối năm, mọi thứ yên bình, ổn định để mình tập trung vào làm vài thứ cho xong. Năm sau, sẽ cố gắng thật tốt và dần dần hoàn thành những kế hoạch, dự định dài hơi.