Gần
đây, mình bắt đầu có xu hướng hoài cổ. Lúc nào cũng vậy, luôn nhớ về những ngày
đã qua. Mà mình tiếc và nhớ nhất về những ngày còn là học sinh cấp 3, hồi còn
là sinh viên. Dù cho những tháng ngày ấy, mình luôn học hết sức, chơi hết mình.
Ở hiện tại, mình không hối hận về điều gì, nhưng luôn muốn quay lại thời điểm ấy.
Có lẽ vì mình quá mệt mỏi với cuộc sống này rồi. Muốn được nghỉ ngơi, muốn được
bình yên.
Thứ Tư, 7 tháng 6, 2017
Mệt mỏi và chán nản quá chừng
Tháng
5 với mình là một tháng thật tồi tệ, mặc dù đã biết trước rằng năm nay mình sẽ
gặp nhiều khó khăn, tổn hại. Thế nhưng vẫn không ngờ được nhiều thứ không may lại
đến với mình như vậy: nghỉ việc, bệnh tật, tốn tiền... Những dự định của mình gần
như tan biến bởi hiện tại kinh tế ngày một eo hẹp.
Giờ
đây mình đang phải cố gắng vượt qua tất cả. Cắt amidan xong, mình sút cân trầm
trọng. Đã vậy bây giờ còn ăn không ngon và không muốn ăn chút nào. Mặc dù những
cơn đau đã giảm đi rất nhiều. Soi gương, thấy mình gầy hốc hác mà mình sợ quá.
Vẫn biết phải cố gắng ăn thật nhiều để tăng cân, mình phải tăng thêm ít nhất là
5 cân trong 6 tháng tới. Không biết có làm nổi không. Dạo này mình bắt đầu tập
ít suy nghĩ và đi ngủ sớm. Chỉ mong sao vài bữa nữa ăn sẽ có cảm giác ngon miệng,
khi đó sẽ cố gắng bồi bổ để không cảm thấy uể oải, mệt mỏi như bây giờ.
Tháng
6 rồi, tháng mới rồi, hy vọng mọi thứ sẽ tươi đẹp và mỉm cười với mình. Hy vọng
thế!
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)