Thứ Hai, 24 tháng 7, 2017

Phim: "Cô gái đến từ hôm qua"

Lâu rồi lại mới đi coi phim rạp, phim “Cô gái đến từ hôm qua”, mình mới chỉ nghe bài hát cùng tên chứ cũng chưa hề đọc truyện của Nguyễn Nhật Ánh. Thật ra, mình đi xem phim trong tâm trạng không mấy thoải mái và vui vẻ cho lắm. Nhưng đã thực sự thấy thích và ấn tượng với bộ phim Việt rất đậm chất nông thôn này.


Ấn tượng nhất với mình là cảnh các nhân vật ngồi trên cây cổ thụ và nói chuyện với nhau. Hình ảnh này khiến mình nhớ lại những trưa hè của thơ êm đềm. Ngày ấy, bọn con nít nhà quê như mình hay trốn bố mẹ ngủ trưa để đi chơi, có thể là tắm sông, thả diều, ngồi dưới gốc cây, rình chim... Mọi thứ thật thú vị và chẳng bao giờ buồn ngủ cả. Còn bây giờ thì khác, nếu cho mình một ngày nghỉ nguyên vẹn, mình sẽ dành để ngủ và nằm nghỉ ngơi, khỏi suy nghĩ về bất cứ điều gì.




Diễn biến phim khá thú vị, hài hước nhưng mình thích cái không khí yên bình, thảnh thơi và mộc mạc của phim hơn cả.

Thứ Sáu, 14 tháng 7, 2017

Mãi mãi là BVH

Tự nhiên bạn thấy nhớ về những tháng ngày này quá mấy đứa ơi. Bằng giờ một năm về trước đang còn tung tăng đi chơi và chưa bị “gánh nặng áo cơm ghì sát đất”, thế mà giờ này đứa nào cũng chổng mông ra lo kiếm tiền. Để hẹn hò được 1 bữa đông đủ 5 đứa của BVH thật khó!
Giá mà có thể quay lại hồi sinh viên năm 2, năm 3 thì vui biết mấy. Khi ấy tha hồ ngủ nướng, tha hồ gặp nhau và trò chuyện, cũng có hôm thức khuya làm bài thuyết trình, lo tìm đề tài tiểu luận, tìm cách đối phó với những đứa hay đặt ra câu hỏi với nhóm... Chắc bọn mình sẽ chăm hơn, không lười đọc tác phẩm, sẽ cùng nhau lượn lờ nhà sách và kể cho nhau nghe những chi tiết đắt giá của một truyện ngắn hay tiểu thuyết nào đó...
Tự nhiên nhớ những lần mua bánh tráng trộn, nước mía ở Lê Văn Sĩ, ngồi ăn cơm chiên da gà ở ghế đá kí túc xá và những lần ăn bún bò, hủ tíu xào ở An Dương Vương. Không biết có đứa nào còn nhớ vụ lừa Cúc nghỉ học Văn học dân gian để đi ca không, tranh thủ lúc nghỉ trưa đi vào karaoke Lam Sơn uống bia và gào vài bài, rồi đi xuống Đồng Nai, đi Đền Hùng với lớp...
Biết bao giờ cho trở lại ngày xưa...
Sẽ mãi cười tươi như thế này nhé!