Lâu rồi lại mới đi coi phim rạp, phim “Cô gái đến từ hôm qua”,
mình mới chỉ nghe bài hát cùng tên chứ cũng chưa hề đọc truyện của Nguyễn Nhật
Ánh. Thật ra, mình đi xem phim trong tâm trạng không mấy thoải mái và vui vẻ
cho lắm. Nhưng đã thực sự thấy thích và ấn tượng với bộ phim Việt rất đậm chất
nông thôn này.
Ấn tượng nhất với mình là cảnh các nhân vật ngồi trên cây cổ
thụ và nói chuyện với nhau. Hình ảnh này khiến mình nhớ lại những trưa hè của
thơ êm đềm. Ngày ấy, bọn con nít nhà quê như mình hay trốn bố mẹ ngủ trưa để đi
chơi, có thể là tắm sông, thả diều, ngồi dưới gốc cây, rình chim... Mọi thứ thật
thú vị và chẳng bao giờ buồn ngủ cả. Còn bây giờ thì khác, nếu cho mình một
ngày nghỉ nguyên vẹn, mình sẽ dành để ngủ và nằm nghỉ ngơi, khỏi suy nghĩ về bất
cứ điều gì.
Diễn biến phim khá thú vị, hài hước nhưng mình thích cái
không khí yên bình, thảnh thơi và mộc mạc của phim hơn cả.


