Chủ Nhật, 27 tháng 8, 2017

Tạm biệt tháng 8

Bỗng mình thấy mệt mỏi quá chừng, tất nhiên đây là do mình tự lựa chọn, phải làm một lúc nhiều việc để có tiền, để bắt đầu tính toán bước dài cho tương lai. Mỗi ngày mình đều làm việc từ 10 – 12 tiếng đồng hồ, nhiều khi làm ở công ty về xong, chỉ muốn ăn nhanh một cái gì đó rồi nằm ngủ một mạch tới sáng. Nhưng rồi vẫn cố gắng để ngồi thêm 2 tiếng nữa, hì hục viết bài bài, chọn hình, post bài. Rồi trước khi đi ngủ, vẫn không quên tìm sẵn đề tài cho ngày mai.

Thỉnh thoảng mình vẫn nghĩ, cuộc sống thế này cũng được rồi, ít ra mình vẫn có thể tiết kiệm mỗi tháng được một ít. Nhưng nghĩ kĩ, so với bạn bè thì mình còn thua thiệt quá. Nhiều khi nghĩ, giá mà ngày xưa mình chỉ học Cao đẳng thôi, thời gian ngắn nên có thể bây giờ công việc đã ổn hết rồi.

Thèm một buổi tối tụ tậ bạn bè và tám chuyện.
Thực ra mình chưa bao giờ hối hận về tất cả những quyết định của mình, thật sự là vậy. Mình không ru ngủ chính bản thân, vì mình hoặc là suy nghĩ rất kĩ trước khi quyết định điều gì đó, hoặc là sẽ đương đầu chấp nhận nếu đó là một quyết định sai lầm. Đã có lúc mình hoài nghi, nhưng rồi thật may mọi thứ vẫn không khiến mình buồn bã hay ân hận, chí ít là đến bây giờ.

Mình sẽ cố gắng làm việc thật tốt, kiếm đủ một khoản tiền như dự định trong năm nay. Rồi sau đó, năm sau sẽ dành nhiều bản thân cho mình hơn. Chẳng hạn như một chuyến du lịch ở nơi nào đó mà mình chưa đến như Đà Lạt, Hội An. Hay là có 1 ngày chủ nhật nghỉ ngơi để đi xem phim, ngủ nướng, xem một show ca nhạc của những ca sĩ mà mình thích…

Cố lên nhé, phải hoàn thành thật tốt mục tiêu đã đề ra!!!

Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2017

Thanh xuân dần ngắn lại

Tròn 1 năm ngày tốt nghiệp của cả nấy đứa, bọn mình đã ít gặp nhau hơn kể từ khi không còn ngồi chung một giảng đường. Nhưng không vì thế mà tình cảm bạn bè bị phai nhạt bớt đi, giờ đi làm, có khi vài tháng mới tụ họp đông đủ được cả nhóm, nhưng lần nào gặp nhau cũng cười rách cả miệng. 

Nếu như ngày xưa những câu chuyện được nói đến chỉ xoay quanh phim ảnh, học hành, thì bây giờ có thêm những chuyện áp lực hơn rất nhiều, đó chính là việc làm, thu nhập, tình cảm, dự định tương lai... Thật may mắn vì cả nấy đứa đều đang cố gắng bám trụ ở thành phố này. 

Biết rằng rồi đến lúc sẽ có đứa về quê, trở thành một viên chức, nhưng chừng nào cả 5 đứa vẫn còn ở SG thì vẫn sẽ gặp nhau, đi ăn, chơi, đi ca để sau này nhìn lại, thay vì nuối tiếc như nhiều người khác, chúng ta sẽ mỉm cười vì có một thời tuổi trẻ đẹp và ý nghĩa đến vậy.