1. Phải lâu lắm rồi
mình mới cảm thấy xúc động về một điều gì đó lâu đến như vậy, có lẽ là sau khi
mình tốt nghiệp ĐH, bước ra cuộc đời cảm thấy hụt hẫng, có chút tiếc nuối nhưng
luôn tự hào với những gì đã trải qua.
Vốn không phải là một
Fans hâm mộ của bóng đá, lại càng không phải là người thích theo phong trào,
nhưng thực sự thì U23 Việt Nam đã làm mình xúc động mỗi khi xem các bạn đá trên
sân. Mình chỉ coi trọn vẹn duy nhất trận đấu cuối cùng, và rồi các em “tuy đã
thua đối thủ nhưng đã thắng được lòng người”. Chưa bao giờ mình thấy tinh thần
yêu nước, tự hào, tự tôn dân tộc lại được dấy lên cao đến vậy. Chưa bao giờ
mình được tận mắt chứng kiến “Ngày hội non sông”, mặc dù niềm vui ấy không trọn
vẹn. Nhưng rồi, chỉ thế cũng là quá đủ! Chỉ thế thôi cũng đủ để lay động lòng
người và làm người trẻ được sống với bầu không khí tự hào của dân tộc Việt Nam.
2. Mình mới mua thêm
vài cuốn sách, trong đó có cuốn “Thanh xuân không hối tiếc” của Du Phong. Bản
thân mình không tiếc nuối về những gì đã từng trải qua, bởi luôn cố gắng để sống
hết mình và làm trọn vẹn mọi thứ. Nhưng có lẽ, ai lớn lên cũng mong thời gian
trôi chậm lại hay thậm chí là muốn được trở về với những ngày xưa. Mình cũng thế,
khoảng thời gian đi học cấp 3 hay đại học là lúc mình muốn quay lại nhất. Không
phải vì mình muốn học tốt hơn, mà đơn giản là muốn tận hưởng nó một cách đúng
nghĩa và đúng giá trị nhất. Nhưng rồi thời gian có bao giờ chờ đợi một ai,
chúng ta vẫn phải sống tiếp tục cho hôm nay và những ngày sau đó. Và nhất định
phải sống để không bao giờ phải tiếc nuối khi đã đi qua.


