Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2018

Hoa học trò

Lâu lắm rồi mới nhìn thấy Hoa học trò, tờ báo đã gắn liền với thời học sinh cấp 3 của mình. Còn nhớ 8 năm về trước, cứ mỗi buổi trưa thứ 2, sau khi tan học, kiểu gì mình cũng ra tiệm tạp hóa gần trường để chen lấn và mua 1 cuốn. Việc đầu tiên là lật giở đến trang horoscope để xem tuần này “số phận” mình sẽ như thế nào. Sau đó là tìm đến các trang viết về thần tượng, hình ảnh của những idol. Cuối cùng, khi về nhà thì sẽ bắt đầu đọc trang viết của tác giả Hà Nhân.
Có lẽ vì mê đọc báo Hoa, cho nên sau này mình đã theo đuổi nghề viết. Nếu như Hoa học trò khơi gợi trong mình đam mê nghề báo, thì sau này, khi lên ĐH, VTM lại chính là quãng thời gian thanh xuân của mình. VTM là tờ báo mình có số lượng bài nhiều nhất, viết đa dạng nhất, sử dụng nhiều bút danh nhất và cộng tác lâu nhất. Nhưng chẳng hiểu sao, mình chỉ nhiệt huyết viết khi còn ngồi trên ghế giảng đường. Còn khi đã tốt nghiệp ĐH thì gần như mình đã “đoạn tuyệt” hẳn với nghề viết. Bài báo giấy cuối cùng mình được đăng là bài nằm trong số báo Tết chào năm 2017 của VTM. Từ đó đến nay mình đã không còn viết báo nữa. Kinh khủng hơn là từ 2015 tới giờ, mình chẳng thể viết nổi một cái tản văn!
Hiện tại mình đã không còn gắn với công việc viết lách nữa, thậm chí mình đã quyết định rẽ ngang, chuyển hẳn sang một nghề nghiệp, một lĩnh vực mới. Nhiệt huyết của nghề báo trong mình đã không còn hừng hực và sôi nổi như trước, mình sẽ ít có cơ hội được đọc lại những bài viết của mình trên các báo mạng hay chạy nhanh ra sạp báo gần nhà, mua cuốn báo có bài của mình, lật giở thật nhanh để tìm bút danh quen thuộc và hít hà mùi giấy mới. Từ giờ về sau, những điều ấy với mình sẽ là những kỉ niệm đẹp, là những điều khó quên. Nhưng dù sao đi nữa thì cũng vẫn là “hoa học trò” mà phải không?!