Mình đến với Sài Gòn dễ cũng
đã tròn 7 năm. Bảy năm qua có biết bao biến cố, vui buồn trong cuộc đời. Rồi tất
cả mình cũng từng vượt qua, có những chuyện được chôn kín trong lòng, có những
chuyện vẫn thường xuyên nhắc nhớ để mãi không quên. Biết bao nhiêu người, kể cả
bạn bè và những người mình từng thương yêu đi qua cuộc đời mình. Chỉ có Sài Gòn
là mãi mãi bao dung, lúc nào cũng dang rộng vòng tay yêu thương để che chở và nâng
niu mình. Đã có lần mình viết về Sài Gòn như mối tình đầu nhớ mãi không quên, là
quê hương thứ 2 mà mình muốn được gắn bó lâu dài nhất. Nhớ hồi còn là sinh viên,
Sài Gòn đã mang lại cho mình biết bao nhiêu cảm hứng, phần lớn những bài tản văn
đăng trên Tuần báo Văn nghệ TP. HCM của mình đều là viết về Sài Gòn. Cũng vì lẽ
đó mà mình mang ơn Sài Gòn, thêm yêu mến thành phố hoa lệ này hơn.
Đến Sài Gòn khi còn là một
chàng trai tròn 18 tuổi, lần đầu tiên trong cuộc đời mình được đi xa đến vậy. Sài
Gòn khi ấy với mình là mảnh đất xa lạ, khác hẳn vùng quê yên bình và có phần
nghèo khó của mình. Mình từng lạc lõng, cô đơn ở Sài Gòn. Đã không ít lần mình
ngồi bó gối và khóc trong phòng trọ, không ít lần mình đi bộ trên những tuyến
phố tấp nập người mà thèm khát trở về mảnh đất quê hương… Giờ đây, với mình Sài
Gòn đã như là máu thịt, mình tự xem mình là đứa con bé nhỏ của mảnh đất này, chắc
Sài Gòn cũng sẽ bao dung để chấp nhận điều đó…