Thứ Tư, 25 tháng 12, 2019

Phim "Mắt biếc"


Mỗi năm mình thường chọn 1 – 2 bộ phim nổi trội nhất để ra rạp xem. Tất nhiên sự nổi trội ấy là do mình tự cảm nhận khi đọc từ báo chí hay các bài review trên facebook. Những ngày cuối năm này, mình và một chị đồng nghiệp trốn giờ làm, rủ nhau đi xem “Mắt biếc” được Victor Vũ chuyển thể từ truyện dài cùng tên của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh.


Cảm giác khi xem bộ phim này với mình vẫn là bình yên và trong lành tới lạ. Vẫn là hình ảnh làng quê thân thuộc, vẫn là những bộ trang phục sờn màu, vẫn là những hàng cây, nhà cửa của nông thôn Việt Nam, và vẫn là những gương mặt diễn viên hoàn toàn mới. Nửa đầu bộ phim mình xem và cảm thấy rất cuốn hút, nhưng nửa sau, khi Trà Long (con gái Hà Lan) xuất hiện thì các tình tiết bắt đầu bị khiên cưỡng, bị ép buộc nên khiến mình cảm thấy không còn tự nhiên nữa.

1. Tôi đủ lớn để hiểu rằng, mỗi năm thế giới mỗi đổi thay và lòng người cũng khác. Tuổi ấu thơ chỉ có một con đường để cùng nhau chung bước. Khi lớn lên, trước mắt ta có lắm nẻo đường đời, bao nhiêu số phận là bấy nhiêu ngã rẽ, làm sao người chẳng quên người.


2. Có hai điều không thể bỏ lỡ trong cuộc sống. Đó là những chuyến xe cuối cùng và những người yêu ta thật lòng.

3. Điều đáng ngán nhất trong tình yêu là khi mình yêu ai, mình không biết họ có biết điều đó hay không. Điều đáng chán thứ nhì là khi mình biết họ biết điều đó rồi thì mình lại không biết học có yêu lại mình hay không. Cả hai điều nhất nhì đó, tôi đều gom đủ. Vì vậy, tôi càng chán tợn. Tôi chẳng biết làm sao thoát ra khỏi nỗi buồn. Tôi đành tìm đến âm nhạc để giải khuây.