Tết này về quê, chụp với chị cả một tấm
hình rồi mới thấy thời gian thật là nghiệt ngã. Mới ngày nào chị còn con gái, vẫn
hay chở mình đi chợ mua đồ, hay hồi chị còn làm trong Nam, mãi đến Tết mới về
thăm gia đình được vài ngày; giờ thì chị đã lập gia đình, là mẹ của 2 đứa con.
Và điều mình mừng cho chị là ít ra, sau những tháng ngày vất vả, giờ đây chị đã
có một tổ ấm riêng, một gia đình riêng. Mình biết chị vẫn còn bận rộn, còn khó
khăn nhưng như thế cũng là ổn rồi, mình mừng cho chị.
Nhìn tấm hình, mình thấy thời gian đã
hằn lên gương mặt chị những nếp nhăn, vùng da sạm. Chị giờ cũng đã sắp 40, còn
mình thì sắp sửa 30. Nhanh quá, mình chỉ ước thời gian trôi chậm lại một chút để
được ở bên bố mẹ và người thân nhiều hơn.
