Thứ Năm, 19 tháng 5, 2022

Đi được nửa chặng đường

 

Mình vừa mới bảo vệ đề cương luận văn Thạc sĩ xong. Buổi bảo vệ đạt yêu cầu, đề cương được thông qua, tất nhiên vẫn cần chỉnh sửa một vài chỗ. Và về điều này thì cả mình cũng như thầy hướng dẫn đã biết chắc.

Trước buổi bảo vệ, mình rất lo lắng. Nhưng khi nghe xong người đầu tiên trình bày và nhận được sự góp ý của hội đồng thì mình thấy nhẹ nhõm vô cùng. Thành ra, khi bảo vệ mình không bị áp lực lắm, nhưng khi nghe các thầy cô phản biện góp ý thì mình lại hơi hoang mang, đến nỗi thầy và cô trong ban phản biện liên tục trấn an mình rằng: Đừng lo lắng, vì đó cũng chỉ là ý kiến cá nhân của thầy cô thôi. Nên về trao đổi lại với giáo viên hướng dẫn để có thể tìm ra phương án tốt nhất.

Nói thêm một chút về quyết định học lên Thạc sĩ, thực ra mình không muốn học lên nữa. Và hơn cả là thời điểm ấy mình cũng đang nôn nóng tìm lớp học nghiệp vụ sư phạm. Nhưng những ngày rảnh rỗi nằm ở phòng giữa đợt dịch covid căng thẳng và đầy lo sợ, mình quyết định làm một việc gì đó để sau này nhắc lại cho có kỉ niệm. Thế là mình quyết định học Thạc sĩ.

Sau 6 năm ra trường, mình bắt đầu lại thói quen làm bài tập, thuyết trình, phân chia nhiệm vụ… Tất nhiên, với 4 năm đi dạy, mình cũng phải tự rèn luyện rất nhiều thông qua việc đọc và viết. Công nhận đi học mình thấy vui hơn, dù rất bất rộn. Có những thời điểm mình vừa phải hoàn thành công việc trên trường, vừa trốn đi thỉnh giảng tại Nhân Việt, vừa làm báo cáo thực tập sư phạm, vừa làm bài tiểu luận cuối kì, vừa đọc tác phẩm và hình thành đề cương. Nói chung, có một giai đoạn mình stress vô cùng. Thế rồi cũng vượt qua được, đúng là nếu không đi thì sẽ không bao giờ đến, và nếu không làm thì sẽ chẳng bao giờ biết bản thân mình có thể nỗ lực và chịu đựng được đến đâu.

Thứ Tư, 23 tháng 3, 2022

Tạm biệt Bố!

Mình đã trốn tránh việc viết kể từ sau khi bố mất. Chuyện cũng đã xảy ra sau 5 tháng mà đến ngày hôm nay, khi nghĩ lại, mình cứ ngỡ như chỉ vừa mới hôm qua thôi. Nhiều khi mình chẳng thể tin nổi là bố đã mãi mãi rời xa mình. Mình đau lòng khi không được ở bên bố phút giây cuối cùng, không ai cả, kể cả mẹ mình cũng không được chứng kiến phút giây ấy. Mình tin là bố đã trả hết nợ ở cuộc đời này và giờ bố đang ở một nơi nào đó thật bình yên. Cũng có thể bố đang mỉm cười hạnh phúc khi đâu đó chứng kiến được mình, được mẹ và các anh chị của mình vẫn khỏe mạnh.

Bố mình cả cuộc đời vất vả. Mình cũng chẳng mấy khi nói được câu yêu thương và nhẹ nhàng với bố như cái cách bố vẫn luôn cư xử với mình. Hỏi mình có hối hận điều gì không thì thật tâm mình không hối hận gì cả, có chăng chỉ là tiếc nuối mà thôi. Nhưng mình chẳng thể nào ngờ rằng bố ra đi sớm như thế. Mình vẫn còn dang dở. Bài tản văn đầu tiên mình viết về bố mình vẫn chưa kịp khoe, khi mang về thì bố đã không còn nữa. Chẳng hiểu sao ở thời điểm đó mình lại quyết định viết một điều gì về bố. Giá như mình kịp mang tờ báo đó về tặng bố để bố biết mình yêu bố đến nhường nào thì có lẽ trước giờ phút ra đi bố sẽ chẳng tủi thân!

Có lẽ ở một nơi nào đó bố vẫn dõi theo con, dõi theo mẹ và chị, anh. Có lẽ nơi bố lựa chọn đi đến sẽ là nơi có nhiều niềm vui, niềm hạnh phúc hơn là cuộc sống thực tại này. Nếu có một điều ước cho cuộc đời này, con nguyện ước kiếp sau và nhiều kiếp sau nữa con vẫn được là con của bố mẹ!