Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2025

Tháng 12 - tháng của những điều chưa kịp

 Tháng 12 vừa chạm ngõ Hà Nội. Một buổi sớm mở cửa bước ra, không ai nói với ai, nhưng gió đã khác, trời cũng khác. Cái lạnh len vào tay áo, còn những hàng cây ngoài phố bỗng như biết thở dài, khẽ rụng xuống vài chiếc lá vàng cuối mùa. Lạ lắm… mỗi lần tháng 12 ghé về, người ta lại có cảm giác thời gian chậm đi - nhưng cũng chính lúc ấy, ta mới thấy mình chưa kịp với nhiều điều.

Tháng 12 là tháng của những điều chưa kịp: chưa kịp nói một lời xin lỗi; chưa kịp gửi một tin nhắn; chưa kịp gặp người thương ở một nơi đã hẹn từ lâu; chưa kịp tha thứ cho chính mình sau những ngày mỏi mệt...

Một năm đi qua vội đến mức đôi khi ta ngỡ rằng mình còn cả một quãng dài để thực hiện dự định, để yêu thương, để sửa chữa. Nhưng khi ngoảnh lại, hóa ra những lời hứa nhỏ bé ấy vẫn nằm yên ở đó, phủ lên một lớp bụi mỏng của tiếc nuối.

Có những buổi chiều tháng 12, mặt trời lặn sớm hơn mọi ngày. Ánh sáng cuối cùng rơi lên khung cửa, mềm và yếu… đủ để ta nghe rõ tiếng thời gian đang đi qua từng kẽ tay. Trong khoảng lặng ấy, ai cũng tự hỏi: Mình đã sống đủ chưa? Đã yêu đủ chưa? Đã dũng cảm nói ra điều cần nói chưa?


Nhưng tháng 12 không đến để trách ta. Nó chỉ đến như một lời nhắc dịu dàng rằng: vẫn còn thời gian, nếu ta muốn bắt đầu lại.

Có những điều tưởng chừng đã muộn… nhưng thật ra chỉ cách ta một cuộc gọi, một cái ôm, hay một lời nói thành thật. Giữa những ngày gió lạnh, biết đâu ai đó đang đợi một câu hỏi han rất nhỏ từ ta. Và giữa những bộn bề của cuộc sống, ta vẫn có thể kịp gửi đi một chút ấm áp.

Tháng 12 cũng là tháng để trưởng thành. Người ta lớn lên không chỉ bằng những điều làm được, mà còn bằng cách đối diện với những điều chưa kịp làm. Khi ta biết chấp nhận những dang dở, ta cũng học được cách nhẹ lòng. Vì không phải điều gì trong đời cũng cần hoàn hảo; đôi khi, những điều chưa trọn vẹn lại trở thành ký ức rất đẹp - nhắc ta biết yêu hiện tại và tin vào ngày mai.

Rồi tháng 12 sẽ khép lại, như mọi tháng khác. Cái lạnh sẽ nhường chỗ cho những mầm non tươi mới và một năm khác sẽ mở ra - tinh khôi, dịu dàng, đầy hy vọng. Nhưng trước khi cánh cửa cũ đóng lại, tôi muốn dành cho mình một phút lặng yên, để hít thật sâu hơi thở của ngày cuối năm… và mỉm cười: mỉm cười vì dù còn nhiều điều chưa kịp, nhưng tôi đã đi qua một năm bằng tất cả chân thành.

Tháng 12 - tháng của những điều chưa kịp… nhưng cũng là tháng của những điều sắp tới. Giữa gió lạnh, vẫn có những tia nắng mong manh rọi xuống. Giữa muộn màng, vẫn có cơ hội để bắt đầu. Bởi khi ta còn biết tiếc nuối, là khi ta vẫn còn yêu cuộc đời này - bằng một trái tim chưa từng ngừng rung động.

Bài đã đăng trên Đài Hà Nội

Chuyên mục: Lưu Hường Blog Chiều

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2025

Hoàn thành chương trình học Thạc sĩ

 Khi khép lại chặng hành trình học tập nhiều thử thách nhưng cũng đầy ý nghĩa và niềm vui, em càng thấm thía rằng mình đã thật sự may mắn. Điều may mắn lớn nhất chính là trong suốt quãng đường ấy, em luôn được đồng hành cùng những người thầy, người cô tận tâm và giàu nhiệt huyết của trường ĐH Hồng Đức.


Em xin gửi lời tri ân sâu sắc nhất tới TS. Hoàng Huệ – cô là người đã dìu dắt em những bước đi đầu tiên trên con đường nghiên cứu khoa học, luôn kiên nhẫn chỉ bảo, động viên và tiếp thêm cho em niềm tin để hoàn thành tốt luận văn này. Sự tận tâm và chuyên nghiệp của cô là động lực lớn giúp em không ngừng cố gắng.


Em cũng xin chân thành cảm ơn gia đình, Ban Giám hiệu cùng quý thầy cô trường Liên cấp QTH đã tạo điều kiện thuận lợi về thời gian trong suốt hai năm học tập, đồng thời có mặt chúc mừng em trong buổi bảo vệ. Sự quan tâm và đồng hành của mọi người là nguồn sức mạnh quý giá, giúp em vững vàng đi đến chặng cuối của hành trình.



Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2025

Có căn nhà nằm nghe nắng mưa

 Mỗi người, suốt đời, có lẽ chỉ cần một nơi để trở về. Không cần rộng lớn, không cần mới mẻ, chỉ cần đủ thân quen để khi lòng chông chênh, ta có thể nhớ về - như một điểm tựa của ký ức. Với một người, nơi đó là một căn nhà nhỏ, nằm im lặng giữa vườn cây và những mùa gió thổi, lặng lẽ nghe nắng mưa đi qua năm tháng.

Căn nhà ấy, không chỉ là một mái ngói, vài gian gỗ, mà là cả một miền ký ức. Ở đó có cha, lưng sạm nắng, giọng trầm như tiếng đất, luôn lặng lẽ nhưng ấm áp. Có mẹ, bàn tay gầy, mùi tóc thoảng mùi khói bếp, dáng nhỏ nhoi nhưng vững chãi lạ kỳ. Tuổi thơ tôi đi qua trong tiếng chim gọi sáng, trong giấc ngủ trưa trên chiếc võng mắc giữa hai cột hiên, trong những cơn mưa mùa hạ rơi lộp bộp trên mái ngói, ngỡ như thế giới chỉ có chừng ấy là đủ đầy.

Lúc ấy, tôi không biết rằng mình đang sống trong những ngày bình yên nhất.

Chúng ta thường lớn lên bằng khao khát được rời đi. Muốn vượt ra khỏi cái khuôn nhỏ bé của quê nhà, của những điều cũ kỹ, để chạm vào một thế giới khác – lớn hơn, sáng hơn, tự do hơn. Tôi cũng vậy. Tôi đã đi, đã rời xa căn nhà ấy, nghĩ rằng phía trước là một điều gì đó rực rỡ.

Nhưng rồi giữa những con phố đông người, giữa những ngày tất bật sống, bỗng dưng có những khoảnh khắc chùng lại. Một cơn mưa rơi qua cửa kính. Một bữa cơm ăn vội. Một đêm dài không ngủ. Tất cả như những lời nhắc âm thầm: ta đã đi quá xa khỏi nơi bắt đầu.

Trưởng thành, hóa ra không phải là vươn cao đến đâu, mà là biết mình đánh mất những gì. Và thường thì, điều ta đánh mất không phải là vật chất – mà là cảm giác. Cảm giác có người chờ cơm. Có tiếng gọi: về chưa con vang lên từ cuối ngõ. Có một mái hiên đủ rộng để che mưa, và một căn bếp đủ ấm để lòng thôi lạnh.

Có lúc tôi tự hỏi: Điều gì làm nên một mái nhà? Có phải là tường vách? Là ngói lợp? Hay là những bàn tay đã lặng lẽ giữ lửa suốt cả một đời?

Giờ đây, mỗi khi nghe câu hát: "Có căn nhà nằm nghe nắng mưa...", tôi không nghe bằng tai, mà bằng trái tim. Vì tôi biết, có những thứ không còn nhìn thấy được bằng mắt nữa - mà phải cảm bằng tấm lòng.

Căn nhà ấy vẫn nằm đó, giữa bao mùa mưa nắng. Như mẹ, như cha. Như một miền yên tĩnh không lời, chỉ cần ta ngoảnh lại – là có thể thấy mình của ngày xưa.

Và khi hiểu được điều đó, ta mới thực sự trưởng thành.

Bài đã đăng trên Đài Hà Nội (chuyên mục Lưu Hường Blog Chiều)

Thứ Ba, 11 tháng 3, 2025

Thoang thoảng hương chanh

         Cuối tháng Giêng, đầu tháng Hai, gió lạnh lui dần, nhường chỗ cho những tia nắng đầu xuân dịu dàng, cả đất trời như bừng tỉnh sau giấc ngủ dài. Không gian trong trẻo, tinh khôi, vương vấn chút se lạnh nhưng đã bắt đầu thấm đượm hơi ấm dịu dàng của mùa mới. Mưa nồm đã ngớt, sương giá cũng tan, để lại vạn vật căng tràn sức sống. Trong khu vườn nhỏ, những nụ hoa chanh ngày nào chỉ như những chấm kim li ti, nay đã lớn dần, tròn trĩnh, e ấp trên đầu cành. Chỉ ít ngày nữa thôi, những bông hoa trắng muốt sẽ nở bung, tỏa hương thơm nồng nàn, len lỏi khắp không gian, đánh thức cả một góc vườn quê.

Làng quê vốn mộc mạc, bình dị, nhiều loài hoa đẹp nhưng lại chẳng có hương, còn hoa chanh thì khác. Không rực rỡ kiêu sa, không lộng lẫy khoe sắc như hoa hồng hay hoa cúc, hoa chanh giản dị, tinh khôi mà vẫn đủ sức quyến rũ bởi hương thơm đặc biệt - nồng nàn nhưng thanh khiết, vấn vít nhưng không quá đậm đà. Tháng Hai, hoa chanh rộn ràng nở trắng cành, sang tháng Ba, đến lượt hoa bưởi tiếp nối, khiến khu vườn quê như khoác lên mình chiếc áo mới, tươi sáng và tràn đầy sức sống. Lũ ong, bướm vì thế mà say mê bay lượn, ríu rít bên những chùm hoa thơm.

Hồi bé, tôi thích nhất là những buổi sáng ngồi bên gốc chanh, say sưa ngắm nhìn những nụ hoa bé xíu đang chầm chậm lớn lên. Ban đầu, chúng chỉ là những chấm nhỏ màu tím nhạt, ẩn mình trong kẽ lá, rồi dần dần căng tròn, chờ ngày bung nở. Khi những cơn mưa xuân lất phất bay qua, hoa bắt đầu cựa mình, từng cánh trắng muốt nhẹ nhàng vươn ra, để lộ nhụy vàng óng ánh, tỏa hương ngọt ngào khiến lòng người không khỏi xao xuyến.

Cây chanh quanh năm đứng lặng lẽ nơi góc vườn, ít khi được ai chú ý, chỉ đến mùa hoa nở mới bỗng trở thành tâm điểm của bao ánh nhìn. Thường ngày, bà chỉ nhắc đến nó mỗi khi cần lá chanh để ăn cùng thịt gà trong mâm cỗ hay mẹ tôi sai tôi hái lá chanh, lá bưởi để luộc ốc. Cây chanh lặng thầm như một người bạn trung thành, chẳng cần phô trương, nhưng mỗi độ xuân về, nó lại tỏa hương dịu dàng, làm ấm áp cả một góc trời quê.

Chỉ sau vài ngày, hoa đã phủ trắng cành, tỏa sắc trong những tia nắng sớm. Tôi nhớ những lần Tết, khi bà sai tôi hái lá chanh, bà cũng không quên nhặt thêm một nắm thật đầy. Bà bảo: “Hái lá thế này, sang năm cây lại ra nhiều hoa, nhiều quả.” Quả thật, cây cỏ cũng như con người, phải trải qua bao tháng ngày lặng lẽ vun trồng, chăm chút thì mới có thể đơm hoa kết trái.

Những ngày xuân, mỗi khi khách đến chơi nhà, chỉ cần bước vào sân, hít một hơi dài, ai cũng phải thốt lên: “Cây chanh ở đâu mà thơm thế?”. Cây chanh khiêm nhường nấp sau góc vườn, nhưng mỗi độ ra hoa, nó lại khiến bao người phải ngoái nhìn, như một thiếu nữ e ấp giữa độ xuân thì. Tôi nhớ những mùa hoa chanh cũ, nhớ cả dì út ngày chưa lấy chồng, mỗi mùa hoa nở lại hái vào nấu nước gội đầu. Bà ngoại nhìn thấy thì cười mắng yêu, bảo rằng dì phải ra chợ mua một thúng chanh về đền bù. Giờ dì đã đi lấy chồng xa, không biết dì có còn nhớ nồi nước gội đầu thơm mùi hoa chanh ngày ấy không?

Hôm nay, dưới nắng xuân nhè nhẹ, ngắm nhìn những bông hoa chanh nhỏ xinh, lòng tôi chợt an yên đến lạ. Hương hoa mộc mạc, dịu dàng, thoảng qua trong làn gió như một lời nhắc nhở về những điều giản dị mà quý giá trong cuộc sống. Chợt nhớ câu thơ của Nguyễn Bính: “Hoa chanh nở giữa vườn chanh/ Thầy u mình với chúng mình chân quê.” Những gì bình dị nhất, chân phương nhất đôi khi lại là thứ bền vững nhất, đáng để ta trân quý và giữ gìn.

Ngồi dưới gốc cây chanh, trong không gian thanh bình, tôi thấy lòng mình lắng lại. Hoa chanh - loài hoa nhỏ bé nhưng đầy sức gợi, mang theo bao ký ức ngọt ngào của những ngày thơ bé. Hương thơm ấy, sắc hoa ấy như một nốt nhạc dịu dàng vang lên giữa cuộc sống bộn bề, khiến ta chợt nhận ra rằng, đôi khi, hạnh phúc đến từ những điều đơn sơ nhất.

(Bài đã đăng trên Báo Quảng Bình)