Thứ Năm, 15 tháng 11, 2012

Đông!

Nó xa nhà đã gần ba tháng. Ba tháng sống xa nhà, xa bạn bè, một cuộc sống tự lập hoàn toàn, không còn những lời nhắc nhở, dạy bảo của ba mẹ. Lúc đầu nó thấy thật thoải mái và tự do, nó mỉm cười sung sướng vì không còn sự cai quản chặt chẽ của ba mẹ về giờ giấc học tập, vui chơi. Hai tiếng “tự do” làm khuôn mặt nó rạng ngời hẳn lên, nó muốn hét lên thật to: “tự do muôn năm”. Đó là cảm giác của những ngày đầu.

Nhưng rồi nó chợt thấy trống vắng biết bao khi không được nghe những lời yêu thương từ ba mẹ, ánh mắt trìu mến và ánh mắt ấm áp của mấy đứa bạn thân. Xa gia đình, ai lớn lên mà chẳng phải tự lập, ừ đúng rồi – nó nghĩ thầm vậy. Nhưng sao nó thèm được trở về ngày xưa quá. Nó mong ước được xà vào lòng mẹ mỗi khi đi học về, nó thèm được nũng nịu để được ngủ nướng vào mỗi buổi sáng chủ nhật. Và nó thấy nhớ quá những buổi chiều ba chở nó đi ăn kem.

Hôm nay, một buổi sáng chủ nhật, nó mở mắt ra và nhìn xung quanh phòng trọ, mấy đứa cùng phòng đã ra ngoài hết rồi. Đứa về quê, đứa đi chơi, đứa đi tập thể dục. Lại một mình nó ở trong căn phòng này. Cảm giác cô đơn, trống trải và nhớ nhà lại nhanh chóng ùa về trong nó. Nó ngước nhìn qua khung cửa sổ, chỉ thấy toàn là những ngôi nhà cao tầng mọc san sát bên nhau. Thật khác với không gian thoáng đãng và trong lành của buổi sớm bình minh ở quê nó. Nó lại bắt đầu thấy nhớ nhà, nhớ bạn bè ghê gớm.

Nó nhanh chóng đánh răng rửa mặt, mua vội một cái bánh mì rồi leo lên xe bus. Nó cũng chưa biết là mình sẽ đi đâu, và rồi nó quyết định sẽ dừng chân tại công viên 23 – 9. Nó tìm được một chiếc ghế đá dưới gốc cây trong công viên, rồi nhồm nhoàm chiếc bánh mì -  bữa sáng quen thuộc của sinh viên. Nó liếc xung quanh thấy mọi người đang tập thể dục, rồi thỉnh thoảng lại thấy một đôi nào đó tựa vào vai nhau và khúc khích cười. Có mỗi mình nó là cô đơn không ai ngồi cùng. Đảo mắt lên bầu trời trong xanh, nó nhanh chóng tìm được cảm giác thoải mái, thoáng đãng. Một cơn gió vô tình thổi qua khiến tán cây rung lên nhè nhẹ, những chiếc lá vàng bắt đầu rơi xuống. Nó chợt reo lên: “A đông đã về”. Nó reo lên trong niềm hạnh phúc và sung sướng như vừa tìm ra được một chân lí mới mẻ. “Mùa đông”, hai từ đó vừa quen lại vừa lạ với nó. Nó quen vì trước kia nó rất sợ và ghét mùa đông. Nhất là những ngày gió lớn, trời thì lạnh mà phải lồm cồm bò dậy để đi học cho kịp giờ. Còn bây giờ, nó có còn sống ở miền Bắc nữa đâu, mảnh đất Sài Gòn này chỉ có hai mùa mưa và khô mà thôi. Vì thế, hai tiếng mùa đông trở nên xa lạ dần.

 Nhưng giờ đây tự nhiên nó thấy nhớ mùa đông lắm lắm luôn. Nó lại thích được mặc những chiếc áo ấm dày cộm, quàng những chiếc khăn len ấm áp. Ôi, sao mà nhớ đến thế cơ chứ. Đúng là con người chỉ nhận ra giá trị của những thứ xung quanh khi mà thiếu vắng nó. Cũng như nó vậy, khi không được hưởng cái lạnh của mùa đông thì mới chợt ngỡ ra là nó đã yêu mùa đông mất rồi!!!

                                      “Chiếc lá cuối cùng lìa khỏi cành cây
                                      Ôi mùa thu đang xa dần nhường cho đông ngự trị
                                      Giọt nắng thơm mềm hôn dài trên má
                                      Gió lạnh đâu thổi về làm nắng sợ buông lơi”

                                                                                                (Thơ sưu tầm)

Thứ Hai, 1 tháng 10, 2012

Mưa Sài Gòn

Lớp học chính trị vừa tan, kéo về một cơn mưa tầm tã, gió nổi lên thật to. Mưa, nó dội mát cả thành phố trong một ngày nóng nực, mưa mang lại cho hồn người một cơn gió mát lành chứa đầy sinh khí. Nhưng mưa có biết không, chính mưa đã làm ướt biết bao người đi đường bởi mi đến thật bất ngờ. Những cô bán hàng rong chưa kịp dọn hàng thì trời đã dội nước xuống, mưa làm ướt cả một cụ già còn lang thang để bán cho hết tờ vé số cuối cùng..Và mưa, chính mi cũng làm ta phải ngồi trú ở trường mặc dù trời đã bắt đầu tối. Cả thành phố bắt đầu lên đèn, ngoài xa xe vẫn tấp nập đi lại, có những bạn sinh viên phải đội mưa để chạy ra nhà chờ xe bus để cho kịp chuyến xe cuối cùng. Ôi, mưa làm thành phố trở nên khác biệt với những ngày thường.

Mưa Sài Gòn đến thật bất ngờ, không có dông báo trước như ở miền Bắc. Đến vội vàng rồi mưa cũng ra đi tự lúc nào mà lòng người không hay. Ngồi ở ghế đá đợi mưa tạnh sau những giờ học chính trị căng thẳng và nóng bức, lòng tôi bỗng trào dâng bao niềm cảm xúc về mưa. Chính mưa đã làm dịu mát đi cái tâm hồn đang bị thiêu đốt bởi sự nhớ nhà và nhớ người thân trong tôi. Mưa khiến tôi nhớ về kỉ niệm của những ngày học cấp ba.

Ngày trước cứ mỗi lần mưa kéo về bên cửa sổ lớp học là cả lớp lại ồ lên, trong lòng vừa mừng lại vừa lo. Có đứa hồi hộp chờ đợi câu nói: “ Chiều nay mưa các em được nghỉ học”, nhưng lại có bạn trên nét mặt thoáng một nỗi buồn thầm kín…vì sáng nay ba đã khoác chiếc áo mưa duy nhất của gia đình đi làm rồi…

Ngồi đợi mưa tạnh và suy ngẫm về những điều đã từng trải qua của cuộc đời này khiến tâm hồn trở nên nhẹ nhõm và ấm áp một cách lạ thường. Và rồi tôi lại bất chợt nhớ đến những ngày mưa tầm tã mà ở quê Mẹ vẫn khoác chiếc áo mưa đã cũ, đạp xe gần hai mươi cây số để kiếm kế sinh nhai. Trời mưa khiến con lạnh, nhưng nghĩ về Mẹ lòng con đã ấm áp hơn rất nhiều. Cảm ơn Thượng đế vì Người đã ban tặng cho con một người Mẹ thật tuyệt vời. Mẹ ơi ở trên thành phố tấp nập đông vui này lòng con cũng vẫn luôn lắng xuống để suy ngẫm về Mẹ, và thầm cảm ơn Mẹ vì Mẹ đã ban tặng cho con một cuộc đời.!!!

Thứ Năm, 31 tháng 5, 2012

Xa trường

Nhớ trường, nhớ lớp, nhớ bạn bè, nhớ thầy cô.

Nghỉ hè, xa trường, khép lại 12 năm cắp sách tới trường với bao tiếc nuối. Vậy là 12 năm miệt mài đèn sách đã hết. Nhiều khi học bài mệt mỏi muốn thời gian trôi thật nhanh để thoát khỏi những buổi thức khuya dậy sớm này. Thế mà bây giờ khi ve đã kêu, nắng hè đã tỏ thì lòng mình lại nhớ và ngậm ngùi biết bao. Sẽ chẳng còn những buổi trưa hè đạp xe tới trường nữa, con đường đầy rơm rạ, mỏi chân vì rơm cuốn hết vào bánh xe. Nhớ những buổi mùa đông vừa đạp xe vừa thở phì phò vì gió thổi như lốc xoáy. Nhớ những buổi tối ngồi học đội tuyển của tiết trời mùa đông. Nhớ nhiều thứ.

3 năm cấp 3, mình vẫn luôn cố gắng. Và cũng có thể xem mái trường Quảng Xương 1 thân yêu ấy chính là nơi đã thay đổi bản thân mình. Được học ở mái trường này, được gặp gỡ những thầy cô, bạn bè này, với mình đó là một may mắn.

Mình nhớ những lần ngồi nói chuyện riêng trong lớp, nhớ những lần sử dụng tài liệu khi thi, nhớ những buổi mình làm phát thanh, nhớ những lần xuống thư viện và phòng họp tổ Văn để ôn cật lực cho kì thi đội tuyển.

Mình nhớ những đứa bạn thân của mình. Những đứa bạn tuyệt vời mà cứ được nghỉ học hôm nào là lại đi chơi hôm đó. Lên lớp 12 chúng nó thay đổi nhiều, vì có vài đứa đã có người yêu. Mình nhớ, nhớ lắm những buổi đạp xe đi chơi như vậy. Có lẽ cái thời học sinh là cái thời vui và vô tư nhất trong cuộc đời con người thì phải.

Hôm nay xa trường rồi. Chắc chắn sẽ chẳng còn cơ hội cả nhóm mình được ngồi cùng nhau chuyện trò nữa đâu. Chỉ chúc bọn mày thi tốt và đạt kết quả thật cao trong kì thi Tốt nghiệp và Đại học thôi. Cố lên chúng mày nhé. Hy vọng, Tết sẽ được gặp gỡ và trò chuyện nhiều hơn.

Chia tay lớp 12

Vậy là 12 năm cắp sách đến trường của mình đã khép lại. 12 năm với biết bao nhọc nhằn, 12 năm với biết bao chán nản, 12 năm với bao ám ảnh. Và giờ, chỉ còn lại một thứ cảm xúc duy nhất: đó là buồn, là tiếc nuối, là chơi vơi.

Mình vẫn nhớ như in cái ngày mình đạp xe lên trường THPT Quảng Xương 1 mua hồ sơ để thi vào 10, một lựa chọn táo bạo. Bởi mình sợ mình không đủ điểm để bước chân vào ngôi trường ấy. Nhưng rồi mình đã đúng, một kết quả, một điểm số ngoài mong đợi của mình. Mình vô cùng hạnh phúc.

Mình vẫn nhớ như in những buổi đi học đầu tiên, mình, Mai Hương, Huế cùng nhau đạp xe tới trường đón ngày khai giảng. Và hầu như suốt cả những tháng ngày học lớp 10, lớp 11, mình đều chờ 2 người bạn thân nhất của tuổi thơ cùng đi học và cùng đi về. Đi học thêm cũng vậy. Những tháng ngày đó với mình quả là hạnh phúc nhất, tươi đẹp nhất. Để giờ đây, mỗi lần nghĩ lại là mình cảm thấy tiếc nuối vô cùng.

Mình nhớ cả về những người bạn thân cấp 3, nhóm mình chơi rất thân, rất hòa đồng, rất hiểu nhau. Bây giờ mỗi đứa sẽ mỗi nơi, mỗi đứa sẽ có những sự lựa chọn cho riêng mình. Mình nhớ buổi đi chơi, cùng nhau đạp xe xuống nhà Trương Lệ, xuống nhà Đoàn Giang, sang nhà Đào Lệ rồi về cả nhà mình. Những ngày tháng thơ ngây của tuổi học trò ấy rồi sẽ dần dần đi vào kí ức, và chỉ còn là kỉ niệm của một thời mà thôi.

Chia tay lớp học, xa trường, xa thầy cô, xa bạn bè. Sao nghe quyến luyến và buồn tới vậy.
Ngày mai thôi, mỗi người sẽ đi một con đường. Ngày mai thôi chúng ta sẽ không còn cơ hội được cùng nhau đạp xe đi chơi nữa.


Chúc mọi người luôn bình an, may mắn, thành công. Và sẽ mãi nhớ về nhau nhé

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012

Một nỗi buồn

Hôm nay báo kết quả thi học sinh giỏi môn Ngữ Văn của tỉnh, mình thất vọng vô cùng. Thật sự là chán lắm. Bởi mình vẫn nghĩ mình sẽ hơn thế. Giải khuyến khích, cái giải chỉ nói lên được sự chăm chỉ chứ chưa hề thấy năng lực ở trong đó. Còn mình, mình học cũng đâu đến nỗi, làm bài cũng đâu tới mức thất bại như vậy?!

Mình, bạn bè, và các cô trong tổ Ngữ Văn đều biết rằng đó là sự khách quan và chịu nhiều yếu tố. Và cái kết quả đó chưa hề nói lên được điều gì ở mình. Bởi lẽ nó có bàn tay của một người. Một người cô hẳn hoi, mình gọi bằng cô, vậy mà sao cô không làm tròn trách nhiệm của một giáo viên của trường, nếu không thì cô cũng phải làm đúng theo lương tâm của mình, của một nhà Giáo chứ?

Khi báo kết quả, mình biết cô giáo đứng lớp dạy Đội tuyển buồn lắm. Bởi hơn ai hết cô hy vọng rất nhiều vào mình. Vậy mà hết lần này đến lần khác mình chỉ làm cô thất vọng.

Mình thấy xấu hổ!


Em xin lỗi, vì em đã làm cô thất vọng nhiều lần!