Thế là cũng đã 2 năm xa nhà rồi, đã 2 dịp 20 – 10 không được ở nhà chúc mừng mẹ. Bây giờ nhà chỉ có mỗi bố và mẹ, thỉnh thoảng có chị gái và anh rể vào chơi. Cũng may là chị mình sinh em bé rồi, cuối tuần hoặc ngày lễ là 2 vợ chồng lại đưa vào chơi với ông bà ngoại. Vì thế bố và mẹ cũng bớt hiu quạnh hơn. Mình thì lại lên chức cậu rồi. Hehe.
Mẹ mình giờ cũng đã bước qua tuổi 50, đã ở dốc bên kia cuộc đời, đáng lẽ là phải ở nhà sum vầy với con cháu. Thế nhưng hàng ngày mẹ vẫn phải đạp xe đi chợ để lo cho gia đình và nuôi mình ăn học.
Mẹ mình là người phụ nữ giàu nghị lực, bản lĩnh và quyết đoán. Trải qua biết bao vui buồn của cuộc đời, phải gánh vác cả công việc bên nội, ngoại. Tất cả đều một tay mẹ gánh vác, lo toan. Bố mình thì rất hiền, ít nói, vì thế mọi công việc đều do mẹ phải tự thân vận động.
Có thể nói cuộc đời mẹ là đày dãy những nỗi buồn và nỗi lo. Mà có lẽ mình là người khiến mẹ lo lắng và buồn long nhất. Mình tự ý thức được điều đó. Nhiều khi mình chỉ ước rằng mình đừng được sinh ra trên cõi đời này thì tốt biết bao. Hoặc chí ít là là mình không phải bố mẹ sinh ra thì có lẽ cuộc đời mẹ đã ít buồn hơn rồi. Mình cũng đau lắm, mẹ cũng khổ tâm lắm. Từ khi ý thức được điều đó, mình luôn cố gắng học tập tốt, nhưng mình biết sẽ chẳng bao giờ khỏa lấp được nỗi buồn trong lòng mẹ.
Mình không biết nói thế nào nữa. Mình không dám nói là mẹ đúng hay là đã sai trong chuyện xây dựng gia đình cho chị gái. Ngày đó mình nhớ là chị khóc nhiều lắm, mẹ khóc, bố và mình cũng khóc. Cũng có thể nói là mẹ đã từng trải rồi, ít nhiều thì mẹ cũng biết được cái gì tốt, cái gì không tốt cho chị. Và lại mẹ mình cũng thương chị mình nhiều lắm mà. Tình yêu, ừ thật khó nói, sống với nhau mà chưa hề có tình cảm gì thì cũng khó. Thế nhưng rồi cũng phải thấy rằng vợ chồng sống với nhau là bằng tình nghĩa cơ mà. Và dù sao thì giờ chị cũng đang hạnh phúc mà. Cuộc sống ai chẳng phải lo toan, có mặt ày mặt kia.Khách quan mà nói thì như thế là cũng ổn rồi. Với lại chị đã có một cu cậu hai tuổi rồi. Lại là bé trai nữa nên khỏi phải lo.
Chị gái mình, một người phũ nữa hiền lành, chịu thương chịu khó. Chị cũng đã từng trải qua những năm tháng khó khan củ cuộc sống gia đình.Khi chị còn nhỏ gia đình mình cũng vất vả lắm, vì thế có thể nói chị là người khổ nhất trong ba anh chị em. Mình thì sinh sau đẻ muộn nên cũng được gọi là sướng.
Chị mới tốt nghiệp lớp 12 thì phải đi làm xa nhà. Ngày chị đi, mẹ mình vẫn đi chợ, thế nhưng mình biết là mẹ đã khóc nhiều lắm. Ngày chị đi lấy chồng, mẹ lại khóc, anh mình và mình cũng khóc. Đôi mắt chị cũng buồn lắm. Cuộc đời chị cũng đã trải qua biết bao nỗi buồn, nhưng có lẽ chị là một người mạnh mẽ, mạnh mẽ như chính mẹ mình vậy.
Anh rể mình hiền lắm, cũng ít nói nữa. Nói chung là giống bố mình. Và mình cũng nhìn thấy cuộc đời của chị rồi cũng sẽ như những gì mẹ mình đã trải qua.
Mẹ và chị, có lẽ đó là hai người phụ nữ mạnh mẽ và là những người mình yêu quí nhất trong cuộc đời này.

