Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

Nhớ mùa đông

          Mùa đã bắt đầu bước sang Đông. Trời bắt đầu nổi những cơn gió mang theo chút se lạnh, nền trời cũng không còn trong xanh, cao vời vợi nữa. Thay vào đó là một màu xám xám, lúc nào cũng như trời sắp mưa.

            Chỉ mới là bắt đầu thôi, nhưng khi Đông đến, người ta chào đón nó nồng nhiệt lắm, bằng cách là thi nhau diện những chiếc áo ấm đủ các kiểu mốt ra đường, các cặp đôi yêu nhau thì tha hồ bày tỏ tình cảm, nào là mặc áo đôi, nào là nắm chặt bàn tay nhau, nào là ôm nhau tình tứ nhưng vẫn rất kín đáo ở những chiếc ghế đá công viên. Chỉ khổ cho những người vẫn còn độc thân, nhìn người ta tình tứ bên nhau mà thấy chạnh lòng. Đã thế, Đông lại lạnh, thành ra là càng khao khát có một người ở bên nhiều hơn.

            Ngày xưa, cứ mỗi độ Đông về là nó thích lắm. Vì khi đó sẽ được diện những chiếc áo ấm đi học, ngủ thì cứ gọi là tuyệt vời, cứ cuộn tròn trong chăn và nằm tới sáng, nhiều khi dù sắp tới giờ vào học nhưng cũng chẳng muốn dạy. Nhớ những mùa đông gió thổi vù vù, lạnh tới cắt da cắt thịt, nó đạp xe đi học mà gió cứ táp vào mặt, xe chuyển bánh chậm chạp. Lạnh đấy, nhưng khi tới trường thì trong người cũng toát mồ hôi.

            Nhớ cả những buổi tối mùa đông học đội tuyển, mỗi đứa một cái bánh mì rồi cứ thế ngồi gặm, nói chuyện huyên náo. Có hôm trời mưa lắt phắt, lạnh lắm nhưng vẫn cứ đi học đều đều. 7 – 8h tối mới về, giờ nghĩ lại thấy thích vô cùng.



            Nhớ những ngày đông được nghỉ học, hoặc là ở nhà ngủ, hoặc là lại sang nhà Huế chơi, nếu không thì bạn bè trên lớp cũng tụ tập đi luộc ngô, luộc khoai…Vui lắm, những ngày tháng như thế có lẽ sẽ chẳng bao giờ quay lại lần thứ hai. Đôi khi nó cứ nằm nghĩ lại rồi lại tự mỉm cười, thấy vui vì dù sao nó cũng có một miền kí ức đẹp tới vậy.

            Bây giờ thì trong Sài Gòn không có hai chữ mùa Đông, Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa – nắng mà thôi. Vì thế nó rất nhớ những cơn gió lạnh buốt, nhớ những hạt mưa lăn phăn, nhớ cả cá cảm giác buổi sáng ngồi co ro trong bếp lửa ăn sáng rồi đi học nữa. Nhớ và nhớ nhiều lắm.
          

            Có vẻ như nó là người “sùng cổ” thích những cái gì đã thuộc về quá khứ thì phải. Bởi trong đầu nó mọi thứ của “ngày xưa”, “ngày ấy” bao giờ cũng hiện về đầy đủ và mang những xúc cảm mãnh liệt nhất.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét