Mưa đổ xuống thành phố sau những
cơn nắng kéo dài, cơn mưa tới làm mát cả những hàng cây, những con đường, ngõ
hẻm và cả tâm hồn tôi.
Tôi thích cái khoảnh khắc trời
sắp đổ cơn mưa, gió thổi mát rượi, đầy hơi nước. Tôi thích cái cảm giác dang
rộng vòng tay và đón nhận những cơn gió mát lành đó. Nhớ ngày bé, sau mỗi cơn
mưa là chúng tôi, những đứa trẻ ở miền quê, lại thi nhau ra sân lội nước. Những
bàn chân nhỏ xíu giẫm bì bõm trong những vũng nước còn đọng lại trên sân sau
cơn mưa dài.
Mỗi lần trời mưa to là y như rằng
lại có mối. Những chú mối lao ra khỏi lòng đất và bay lên trời. Chuyến bay này
cũng chính là chuyến cuối, bởi mối sẽ bị ướt cánh và rơi xuống đất làm mồi cho
gà. Còn trẻ nhỏ thì lại có một thú vui là bắt mối, chúng còn tìm tới tận hang
mối để bắt cho thật nhiều nữa.
Sau cơn mưa, có lẽ bầu trời còn
sáng trong hơn trước, bởi mưa đã trút hết những hạt bụi xuống rồi. Trời trong
như một cái gương khổng lồ, và nếu là một cơn mưa vào mùa hè, chưa biết chừng
sẽ có cả cầu vồng cũng nên. Màu sắc của cầu vồng lộng lẫy biết bao trong ánh
mắt của những đứa trẻ.
Thế nhưng, những cơn mưa bất chợt
thường cắt ngang cuộc chơi của tôi cùng đám bạn. Mưa còn làm lầy lội cả con
đường đi học. Ngày bé tôi đi học bằng xe đạp, có lần bánh xe trượt đi, tôi ngã
bẩn hết cả quần áo. Lúc ấy chỉ biết vừa dắt bộ xe về vừa khóc.
Những cơn mưa cứ thế đi qua đời
tôi, để giờ tôi đã là một gã 20 tuổi. Trong ký ức của tôi vẫn còn nguyên những
kỷ niệm với mưa của thời con nít, vẫn nguyên vẹn những buổi chiều mưa của thời
học sinh. Vẫn như ngày bé, tôi chẳng yêu mưa, và cũng chẳng ghét mưa. Mưa chỉ
khiến tôi nhớ về những ký ức xa xôi. Người ta vẫn bảo mưa sẽ cuốn trôi mọi thứ,
nhưng không đâu, với tôi thì mưa chỉ làm tan chảy một nỗi nhớ về ai đó mà thôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét