Cô Mai Hương bảo cô sẽ ôn cho mình để mình lên Lam Sơn
thi chọn học sinh đi thi học sinh giỏi Quốc Gia môn Ngữ Văn. Mình thích lắm. Thế
là mình bắt đầu học tập kĩ càng, đọc rất nhiều sách tham khảo, rồi còn tự kiếm
đề và giải đề nữa. Mình tự ý thức được mình cần làm gì. Cô cũng cho mình mượn rất
nhiều tài liệu lí luận văn học, mình đọc, có đôi chỗ không hiểu, nhưng mình vẫn
cố học.
Mình nhớ những buổi một mình cắp sách lên nhà cô ngồi
học. Rồi có những buổi tối hai cô trò ở lại trường sau những buổi học thêm.
Đến ngày thi, mình bước vào phòng thi lo lắng cũng có
mà hy vọng, tự tin cũng nhiều. Mình chỉ là học sinh trường huyện. Còn bọn nó là
học sinh trường Chuyên. Cô nó ra đề, cô nó chấm bài. Nó được vào là cái chắc.
Cô bảo chỉ có 1 – 2 đứa là của trường ngoài được lọt vào thôi. Cơ hội chia đều
tất cả, 10 trong số 56 đứa của toàn Tỉnh.
Mình viết nhanh, xin 4 tờ giấy thi, mình đếm trong
phòng chỉ có 6- 7 đứa là viết sang tờ thứ 4 giống mình. Mình thấy tự tin lắm.
Ngày thứ 2 thi cũng vậy, mình cũng viết 4 tờ, trong phòng cũng chẳng có mấy đứa
viết dài bằng mình. Mình viết dài thật, nhưng cái dì đó là cái dài có căn cứ,
có kiến thức hẳn hoi. Mình cứ hy vọng, hy vọng…Nhưng may mắn không mỉm cười với
mình. Mình buồn vô cùng, mình buồn vì thấy cô Mai Hương buồn thôi, chứ mình
cũng biết rằng cuộc thi đó chỉ phụ thuộc một phần rất ít vào năng lực. Còn lại
là vấn đề của hậu trường..
Mình đã thất bại!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét