Ngày mai tiễn Mẹ ra sân bay. Đêm nay được ngủ với Mẹ giống như những ngày còn thơ dại. Mình chỉ sợ đến giây phút ấy, không kiềm chế được lòng mình rồi lại khóc làm Mẹ buồn theo. Mình ước gia mình có thể mạnh mẽ hơn, bản lĩnh hơn, tài giỏi hơn, kiếm được thật nhiều tiền để Mẹ không còn khổ nữa. Nhưng mình là đứa bất tài, vô dụng. Dù lớn thế nào mình vẫn mong được như đứa trẻ ngày xưa.
Dù thế nào thì Mẹ cũng chỉ có 3 đứa con do chính Mẹ dứt ruột đẻ ra thôi Mẹ à. Người ta chẳng là gì với mình, và mình cũng chẳng là gì với ta, đó chỉ là mối quan hệ trên giấy tờ thôi. Vậy nên Mẹ chẳng phải buồn làm gì. Cuộc đời Mẹ chỉ biết cho người khác, chưa xin xỏ ai điều gì vậy mà người ta còn thiếu tôn trọng như vậy, chứ nếu nhà mình nghèo hơn, thiếu thốn hơn thì chắc người ta sẽ khinh mình lắm.
Chẳng việc gì phải buồn vì những điều đó Mẹ à, cuộc đời Mẹ đã đủ khổ đau rồi, lo nghĩ như vậy là đủ rồi. Bây giờ Mẹ phải sống cho chính Mẹ và cho cả con nữa.
Còn với con, ở đời ai tôn trọng con thì con tôn trọng lại. Nếu không thì cứ bơ đi mà sống.



