Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2015

Mẹ

Ngày mai tiễn Mẹ ra sân bay. Đêm nay được ngủ với Mẹ giống như những ngày còn thơ dại. Mình chỉ sợ đến giây phút ấy, không kiềm chế được lòng mình rồi lại khóc làm Mẹ buồn theo. Mình ước gia mình có thể mạnh mẽ hơn, bản lĩnh hơn, tài giỏi hơn, kiếm được thật nhiều tiền để Mẹ không còn khổ nữa. Nhưng mình là đứa bất tài, vô dụng. Dù lớn thế nào mình vẫn mong được như đứa trẻ ngày xưa.
Dù thế nào thì Mẹ cũng chỉ có 3 đứa con do chính Mẹ dứt ruột đẻ ra thôi Mẹ à. Người ta chẳng là gì với mình, và mình cũng chẳng là gì với ta, đó chỉ là mối quan hệ trên giấy tờ thôi. Vậy nên Mẹ chẳng phải buồn làm gì. Cuộc đời Mẹ chỉ biết cho người khác, chưa xin xỏ ai điều gì vậy mà người ta còn thiếu tôn trọng như vậy, chứ nếu nhà mình nghèo hơn, thiếu thốn hơn thì chắc người ta sẽ khinh mình lắm.
Chẳng việc gì phải buồn vì những điều đó Mẹ à, cuộc đời Mẹ đã đủ khổ đau rồi, lo nghĩ như vậy là đủ rồi. Bây giờ Mẹ phải sống cho chính Mẹ và cho cả con nữa.
Còn với con, ở đời ai tôn trọng con thì con tôn trọng lại. Nếu không thì cứ bơ đi mà sống.

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2015

Nói một chút về nghề báo trong tôi

So với những người làm báo chuyên nghiệp, tôi thiệt thòi hơn họ rất nhiều. Bởi họ được đào tạo bài bản, chuyên nghiệp và được định hướng rõ ràng. Con đường làm báo họ đi cũng dễ hơn tôi. Tất nhiên sẽ có những trường hợp ngoại lệ, nhiều người không được học nhưng vẫn trở thành những cây bút chuyên nghiệp và trở nên kì cựu trong nghề. Còn tôi, tôi từng mơ ước được học ngành báo, nhưng rồi giấc mơ tan vỡ khi tôi thi không đậu vào ngành mình yêu thích. Thành ra giấc mơ của tuổi 18 bị vỡ tan, là một cú shock và là nỗi đau rất lớn trong đời. Cũng chính vì vậy, mà con đường tôi đi trở nên khó khăn hơn, vất vả hơn nhiều người khác. Nhưng rất may đam mê đã khiến tôi vững tin và không lùi bước trước những gian khó ấy.
Hôm nay, sau một quãng thời gian nhìn lại. Tôi thấy mình đã học được rất nhiều thứ trong khi viết báo. Tôi nhận ra rằng đam mê và kiên trì là thứ cần thiết và quan trọng nhất để bạn có thể làm được những thứ mình thích. Kiến thức bạn có thể học hỏi, vay mượn được, nhưng niềm tin và nhiệt huyết thì không ai bán cho bạn cả. Thật may vì đến giờ phút này tôi vẫn có đủ nhiệt huyết để yêu cái nghề viết lách.
Nhân ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam 21.06.1925 – 21.06.2015, xin kính chúc các nhà báo, những người làm nghề cầm bút luôn yêu nghề, tin nghề và sống mãi với nghề. Chúc cho những người có một khởi đầu với nghề báo không tốt như tôi luôn giữ vững mơ ước và theo đuổi nó đến cùng!!!

Những tờ báo mà mình từng viết và hiện tại đang còn gắn bó

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2015

"Người cũ còn thương"

Đợi chờ mãi thì cuốn “Người cũ còn thương” của Nguyễn Ngọc Thạch cũng ra. Cuốn sách này, ngay từ cái tựa đề đã khiến mình đồng cảm với nó, muốn mua nó và đọc nó rồi. Mình đã cầm sách trên tay nhưng chưa vội đọc nó. Mình muốn dành một khoảng thời gian rảnh rỗi nhất để “ngấu nghiến” cuốn sách này.

Có lẽ mình sẽ tìm được nhiều sự đồng cảm khi đọc “Người cũ còn thương” lắm đây. Bởi đến bây giờ yêu thương trong mình vẫn còn đó. Mình vẫn còn những luyến lưu của thuở ban đầu.

“Đời ai cũng có một người cũ để thương. Rồi ai cũng sẽ thành người cũ của một người nào đó”. (Nguyễn Ngọc Thạch).


Thứ Tư, 3 tháng 6, 2015

Stress

Thỉnh thoảng tôi mơ ước mình trở về cái thời 18 tuổi, nếu tốt hơn thì là những ngày đầu khi tôi đang còn là một cậu bé mới bước vào trường THPT. Những ngày ấy với bây giờ, chưa xa lắm đâu, chỉ mới chừng 5 năm thôi, vậy mà giờ đây tôi thấy mình khác xưa nhiều quá.
Đôi khi, người ta vẫn thường mơ mình trẻ lại để ít phải nghĩ suy, để vô tư mà sống. Tôi cũng thế, chỉ ngoài 20 tuổi mà tôi đã thấy dường như mọi đau khổ trong đời đã đến với mình rồi vậy. Có lúc tôi giật mình nhìn vào gương vì thấy tóc mình bạc đi nhiều quá. Cũng phải thôi, bởi nhiều đêm tôi luôn thao thức và không hề chợp mắt được.
Tôi chỉ mong sao kiếp sau tôi được làm cát bụi, được là một cơn gió hay là một chú chim. Đến cuộc đời này chỉ là để được lướt qua thôi. Hoặc, nếu là người, xin hãy cho tôi là một người không sâu sắc, cứ đơn giản mọi thứ cho dễ chịu, dễ sống. Mang nhiều ước mơ, khao khát, nhiều ưu điểm đôi khi cũng mệt mỏi và bất lực.

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2015

Viết cho những ngày tháng 6 nắng vàng

Tháng 6, tháng của kì thi kết thúc học phần năm 3. Vậy là chỉ còn một năm nữa thôi, mọi thứ sẽ thay đổi với mình. Và bản thân mình cũng phải tự thay đổi nhiều thứ. Có lẽ như vậy sẽ tốt hơn. Kì này mình thi 4 môn, chương trình cũng khá nặng. Mình vẫn thế, vẫn lười, vẫn học bài theo kiểu cưỡi ngựa xem hoa, tùy hứng. Mình chỉ mong kì này có một kết quả tốt như kì trước để còn kéo điểm của năm nhất lên nữa.
Mình đang phân vân, đang suy nghĩ xem nghỉ hè sẽ ở lại hay về quê. Kì nghỉ này cũng khá dài, hơn hai tháng. Tính ra cũng có thể làm được rất nhiều việc. Nhưng hiện tại, mình đã gác lại tất cả mọi thứ, việc viết lách cũng vậy. Lâu rồi mình chẳng viết gì và cũng chẳng có bài nào nên hồn. Mình muốn ở lại, quả thực là vậy. Nếu mình có một vị trí xứng đáng trong chương trình TSMT năm nay mình sẽ tiếp tục đồng hành, còn nếu không, mình sẽ không tham gia .