So với những người làm báo chuyên nghiệp, tôi thiệt thòi hơn họ rất nhiều. Bởi họ được đào tạo bài bản, chuyên nghiệp và được định hướng rõ ràng. Con đường làm báo họ đi cũng dễ hơn tôi. Tất nhiên sẽ có những trường hợp ngoại lệ, nhiều người không được học nhưng vẫn trở thành những cây bút chuyên nghiệp và trở nên kì cựu trong nghề. Còn tôi, tôi từng mơ ước được học ngành báo, nhưng rồi giấc mơ tan vỡ khi tôi thi không đậu vào ngành mình yêu thích. Thành ra giấc mơ của tuổi 18 bị vỡ tan, là một cú shock và là nỗi đau rất lớn trong đời. Cũng chính vì vậy, mà con đường tôi đi trở nên khó khăn hơn, vất vả hơn nhiều người khác. Nhưng rất may đam mê đã khiến tôi vững tin và không lùi bước trước những gian khó ấy.
Hôm nay, sau một quãng thời gian nhìn lại. Tôi thấy mình đã học được rất nhiều thứ trong khi viết báo. Tôi nhận ra rằng đam mê và kiên trì là thứ cần thiết và quan trọng nhất để bạn có thể làm được những thứ mình thích. Kiến thức bạn có thể học hỏi, vay mượn được, nhưng niềm tin và nhiệt huyết thì không ai bán cho bạn cả. Thật may vì đến giờ phút này tôi vẫn có đủ nhiệt huyết để yêu cái nghề viết lách.
Nhân ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam 21.06.1925 – 21.06.2015, xin kính chúc các nhà báo, những người làm nghề cầm bút luôn yêu nghề, tin nghề và sống mãi với nghề. Chúc cho những người có một khởi đầu với nghề báo không tốt như tôi luôn giữ vững mơ ước và theo đuổi nó đến cùng!!!
![]() |
| Những tờ báo mà mình từng viết và hiện tại đang còn gắn bó |

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét