Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2015

Ốm

Hôm nay, sau 2 ngày nằm vật vã vì bệnh cảm, mình đã cảm thấy nhẹ nhõm và thoải mái hơn rất nhiều. Sáng lên tòa soạn đi họp, ngồi trong máy lạnh, mình cứ sụt sà sụt xịt, may mà đã mua khăn giấy không thì chắc bỏ về mất. Thấy mình xài khăn giấy loại thô quá, cô bé ngồi bên lôi trong ba lô ra một hộp khăn giấy to chà bá lửa, bảo “Anh xài cái này này, mềm nên không lo bị xước da đâu”. Thấy vui quá vì ít ra cũng được quan tâm. ^^

Những lúc đau ốm thế này mình mới ước giá mà đang ở nhà với ba mẹ thì sướng biết mấy. Chắc chắn là ba mình sẽ liên tục hỏi “Con muốn ăn gì ba nấu cho”, chốc chốc lại chạy vào sờ tay lên trán mình xem tình hình thế nào. Ngày xưa ở nhà, ba chiều mình nhất, rất ít khi bị đánh đòn. Mình hầu như toàn bị mẹ đánh vì cái tội ham chơi và lười làm việc. Thú thực từ bé tới lớn, mình ít khi phải làm bất cứ việc gì. Ngay cả nhà mình làm ruộng ở đâu, làm bao nhiêu sào ruộng mình cũng chẳng biết nữa là. Tới ngày mùa cũng chẳng một lần phải đặt chân ra đồng. Mình, từ bé, cho tới hiện tại chỉ có mỗi việc ăn và học. Thật may vì tới giờ mình chưa làm ba mẹ thất vọng và lo lắng vì mình.




Thứ Tư, 22 tháng 7, 2015

Khoảnh khắc

Tấm hình này được một người em trong Đội Truyền thông của chương trình TSMT 2015 chụp lại. Một khoảnh khắc nào đó, mình cũng chẳng nhớ nổi là mình khi đó đang nghĩ gì, định nói gì và làm gì. Ừ, nó không được trau chuốt, không đẹp, không giúp mình trở thành một anh chàng đẹp trai nào đó được. Nhưng nó làm mình ấn tượng, ấn tượng đến khó tả.


 Còn đây là bức hình mình cùng với những CTV thế hệ F4 của tờ báo VTM. Một tờ báo mà mình đã gắn bó hơn một năm rồi, cũng là tờ báo mình được đăng nhiều bài nhất, và mình mong chờ nhất mỗi tuần để xem tuần này bài mình có trên báo không ^^



Đây là những thành viên trong nhóm Radio TSMT 2015 của mình, mình thầm cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng mình trong suốt chặng đường ấy, mặc dù mình đã chẳng được gì, cũng chẳng mang gì về được cho nhóm. Nhưng cũng may là kết thúc chiến dịch cũng là lúc bọn mình hiểu nhau và thân nhau nhiều hơn.





Thứ Năm, 16 tháng 7, 2015

Hành trang xin việc

Mình đã kết thúc năm học thứ 3, và bằng giờ năm sau (nếu may mắn và không bị rớt môn) mình sẽ cầm tấm bằng ĐH trên tay và phơi mặt ở khắp nơi để có thể tìm được một công việc phù hợp và đúng ngành nghề mình yêu thích.

Bản thân mình luôn nghĩ rằng tấm Bằng ĐH chẳng qua cũng chỉ là một tờ giấy thông hành để có thể xin được việc, nó chỉ là một trong rất nhiều thứ cần có trong bộ hồ sơ xin việc của mỗi người. Ngoài những chứng chỉ khác như ngoại ngữ, tin học…mình tin những nhà tuyển dụng họ luôn đề cao tới kinh nghiệm và những trải nghiệm của các ứng cử viên.

Mình không thuộc tuýp người học giỏi, cực siêu để có thể khiến các nhà tuyển dụng đón đầu ngay từ khi đang ngồi trên ghế giảng đường. Nhà mình, bố mẹ mình cũng không giàu có tới mức để có thể lót vàng dưới chân mình cho mình tiến thẳng tới nơi sau này mình làm việc. Mọi thứ đều do chính bản thân mình, tự mình phải tìm lấy cơ hội và nắm giữ cơ hội.

Thực ra công việc mà mình yêu thích nó chẳng liên quan mấy đến cái ngành mình đang học hiện tại. Mình không đổ lỗi cho ngành học, mình cũng không tự trách bản thân tại sao lại chọn ngành này. Mình tự hiểu rằng ở những độ tuổi khác nhau và môi trường khác nhau, mỗi người sẽ có những quyết định khác nhau. Mình của những ngày 18 tuổi rất khác so với mình hiện tại. Cái khác ở đây là khác ở suy nghĩ và hành động. Nhưng may mắn thay tới hiện tại, bố mẹ, anh chị, bạn bè và những người biết mình họ vẫn nhận ra mình. Mình vẫn rất ngoan ngoãn và chăm chỉ như ngày xưa.

Trong khi bạn bè mình về quê hay du ngoạn thì trong các kì nghỉ hè, mình gửi đơn xin việc, làm CTV đi khắp nơi chỉ mong sao người ta gửi mail hay gọi điện lại. Dù có thể mình sẽ không qua được vòng phỏng vấn trực tiếp hay không được nhận vào làm thì mình cũng rất vui, bởi chí ít hồ sơ của mình cũng đã được họ đọc qua và có một chút giá trị. Mình tham gia khá nhiều các vòng phỏng vấn, mục đích là để biết mình đang thiếu và yếu chỗ nào để mình hoàn thiện hơn trong lần xin việc chính thức sau này. Mình từng trải qua nhiều công việc, từ phục vụ quán ăn, làm gia sư, viết văn, làm báo…Mình tham gia cũng khá nhiều các chương trình tình nguyện, mình hy vọng rằng những việc làm đó sẽ là hành trang, những tài sản để mình có một bộ hồ sơ đầy đủ đáp ứng được nhu cầu của nhà tuyển dụng.


Tổng kết năm 3

Vậy là cuối cùng thì cũng đã có hết kết quả của học kì thứ 6, mình đã kết thúc năm học thứ 3 trên giảng đường đại học với sự hài lòng và cả tự hào nữa. Năm học này mình đã lên kế hoạch từ trước đó, mình đã chăm chỉ hơn, chịu khó tìm tòi tài liệu và đầu tư kĩ hơn, bởi vậy kết quả làm mình rất vui.

Thực ra mình biết rằng cái Bằng đại học nó cũng chỉ là một tờ giấy có giá trị thông hành khi xin việc mà thôi, người ta cũng chẳng mấy khi xem xét học lực của cái bằng ấy, mà họ xem năng lực của mình thông qua những trải nghiệm và những thử thách họ đưa ra. Mình thật sự đã rất cố gắng để sau này khi xin việc, mình không để thua kém người khác về các mặt, nhất là về những trải nghiệm và các công việc mình đã từng trải qua. Mình hy vọng rằng nó sẽ là một hành trang tốt, một bệ đỡ tốt để mình tìm được công việc phù hợp và đúng đam mê.

Hè này, mình tự cho bản thân mình nghỉ ngơi, chỉ ăn chơi và thỉnh thoảng đọc sách. Việc viết lách cũng không còn đều đặn nữa. Mọi thứ mình để tự nhiên, tất nhiên là mình vẫn phải kiếm một vài khoản để chuẩn bị cho năm học mới, những buổi party cùng bạn bè…Hy vọng rằng năm học mới mình sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ để ra trường đúng hạn!!!

Kết quả học tập năm 3 của mình



Thứ Ba, 14 tháng 7, 2015

Cuộc chiến sắc đẹp

Mình đã theo dõi bộ phim “Cuộc chiến sắc đẹp” của Thái Lan từ những tập đầu tiên cho tới tập cuối cùng và không bỏ sót bất cứ một tập nào. Thú thực là trước giờ chưa có bộ phim nào làm mình hăng say theo dõi đến vậy. Không chỉ có dàn diễn viên đẹp, khả năng diễn xuất tốt, nội dung phim hấp dẫn và mới mẻ, mà mình còn đồng cảm với nhiều nhân vật trong đó. Wine là nhân vật mình thương nhiều nhất, kể cả tình yêu của cô ấy và Khun Kong nữa. Kết thúc phim, không phải là một cái kết có hậu, và cũng không phải là cái kết đóng, mà nó mở ra cho người ta nhiều thứ phải suy nghĩ.

Mình cứ tưởng rằng Wine và Khun Kong sẽ đến được với nhau, sẽ là một cặp đôi hạnh phúc để chứng tỏ cho một điều là tình yêu không phân biệt giới tính, tôn giáo, dân tộc, địa vị, nhan sắc. Nhưng rồi cái kết bỏ ngỏ như vậy khiến mình hơi buồn. Nhưng có lẽ cái kết như thế sẽ đời hơn, thật hơn rất nhiều. Bởi đâu phải ai cũng có thể vượt qua tất cả chỉ biết đến tình yêu.

Ở đời chẳng có gì là trọn vẹn, có một thứ hạnh phúc mang tên lưng chừng…

Wine và Khun Kong

Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2015

Cho những người từng làm chúng ta đau

Vậy là chúng ta đã đi gần hết chặng đường. Chúng ta, những người bắt đầu cùng thời điểm nhưng lại kết thúc muộn hơn những người khác. Chúng ta, những người chưa bao giờ gặp nhau, chưa bao giờ trò chuyện cùng nhau, chưa bao giờ làm việc, tiếp xúc với nhau. Vậy mà lại có duyên gặp gỡ và làm việc trong mùa hè đầy ý nghĩa này. Thì ra trên đời vẫn còn có chữ DUYÊN.
Chúng ta, những người có lẽ không cùng chung sở thích, không cùng chung ngành học, không cùng chung việc làm, nhưng tất cả có niềm đam mê, sự nhiệt thành và vô tư đến lạ. Chưa đầy một tháng để làm việc cùng nhau, không quá nhiều cho những cuộc gặp gỡ, nhưng rồi ai nấy đều hiểu rõ nhau, đều thương yêu nhau và chia sẻ với nhau nhiều điều.
Thanh Tú, An Nhy, Tuyền, mình, Vũ Hùng

Ngày hôm nay, sau một khoảng thời gian làm việc chung, chúng ta có quyền tự hào về những thứ mình đã làm được. Đặc biệt hơn, chúng ta là những người đầu tiên làm được những việc đó, cái việc mà trước đây tưởng chừng không thể và thực sự là đã không làm nổi. Chúng ta tự hào, phải tự hào chứ. Bởi đó là công sức, là mồ hôi nước mắt, là những lần bực bội, những lần lo lắng, có cả nản chí. Có những lần mất ăn mất ngủ, có những lần chẳng thèm nghe điện thoại của nhau, có những lần cãi cọ. Thế rồi chúng ta vẫn thành công, vẫn đoàn kết, vẫn nhiệt tình.
Ngày hôm nay, chúng ta đã đau nỗi đau cùng nhau, chúng ta đã buồn cùng với nỗi buồn của nhau. Chúng ta đã bảo vệ nhau, đoàn kết, che chở với nhau. Đó là điều đáng quý và đáng trân trọng, đáng tự hào hơn cả.

Có nhiều nỗi đau đến với mỗi người trong đời. Và hôm nay, chúng ta đã có thêm một nỗi đau mới, một nỗi đau rất khác, rất riêng biệt. Chúng ta đau, nhưng không khóc, chúng ta buồn nhưng rồi vẫn cười đấy thôi. Bởi vì sao, bởi vì ở chúng ta có sự cảm thông, có cái nhìn toàn diện, có tình cảm yêu ghét rõ ràng và chúng ta không bị những thứ phù phiếm che mờ mắt.
Điều đáng quý nhất ở cuộc đời này là tình yêu thương và sự sẻ chia. Bởi cuộc sống ngày càng lạnh nhạt. Ngày hôm nay họ có thể làm chúng ta đau, nhưng rồi chúng ta vẫn mạnh mẽ, vẫn bản lĩnh và quan trọng là vốn dĩ chúng ta luôn hơn họ. Thế nên chúng ta vẫn hãy cứ mỉm cười, cứ vô tư và bỏ qua những râu ria của cuộc sống phức tạp này…