Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2015

Ốm

Hôm nay, sau 2 ngày nằm vật vã vì bệnh cảm, mình đã cảm thấy nhẹ nhõm và thoải mái hơn rất nhiều. Sáng lên tòa soạn đi họp, ngồi trong máy lạnh, mình cứ sụt sà sụt xịt, may mà đã mua khăn giấy không thì chắc bỏ về mất. Thấy mình xài khăn giấy loại thô quá, cô bé ngồi bên lôi trong ba lô ra một hộp khăn giấy to chà bá lửa, bảo “Anh xài cái này này, mềm nên không lo bị xước da đâu”. Thấy vui quá vì ít ra cũng được quan tâm. ^^

Những lúc đau ốm thế này mình mới ước giá mà đang ở nhà với ba mẹ thì sướng biết mấy. Chắc chắn là ba mình sẽ liên tục hỏi “Con muốn ăn gì ba nấu cho”, chốc chốc lại chạy vào sờ tay lên trán mình xem tình hình thế nào. Ngày xưa ở nhà, ba chiều mình nhất, rất ít khi bị đánh đòn. Mình hầu như toàn bị mẹ đánh vì cái tội ham chơi và lười làm việc. Thú thực từ bé tới lớn, mình ít khi phải làm bất cứ việc gì. Ngay cả nhà mình làm ruộng ở đâu, làm bao nhiêu sào ruộng mình cũng chẳng biết nữa là. Tới ngày mùa cũng chẳng một lần phải đặt chân ra đồng. Mình, từ bé, cho tới hiện tại chỉ có mỗi việc ăn và học. Thật may vì tới giờ mình chưa làm ba mẹ thất vọng và lo lắng vì mình.




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét