Ngày Tết, gặp lại những người bạn thân từ
thuở ấu thơ, giờ mỗi đứa đã có nhiều thay đổi. Từ ngoại hình, tính cách, suy
nghĩ…Tất cả đã lựa chọn những hướng đi riêng cho mình, và duy nhất, chỉ mình mình
lựa chọn nơi xa nhất để dừng chân trên chuyến hành trình tìm kiếm tương lai ấy.
Bọn mình, 4 đứa đã chơi rất thân với
nhau, số tuổi đời hiện tại cũng là số tuổi của tình bạn vì thực ra mấy đứa đều
là anh chị em trong nhà. Nhưng mình nhớ nhất là khi mình học lớp 9, lớp 10, đó
là khoảng thời gian tuyệt vời nhất. Khi đó tất cả đều vô tư, vô lo, vô nghĩ.
Ngày nào cũng gặp nhau và nói chuyện không bao giờ chán. Có lẽ, đi hết cuộc đời
này mình sẽ không thể nào quên được những tháng ngày bên họ. Những bữa trưa hè,
những bữa tối mùa đông, những ngày mất điện, những câu chuyện, những bài hát…tất
cả đã in sâu vào trong kí ức của mình.
Bây giờ, tất nhiên cả 4 đứa đã lớn, đã
trưởng thành và phải suy nghĩ về nhiều thứ. Về phần mình, mình là đứa nặng lòng
và nhiều suy tư hơn cả. Ngày đầu năm, mình chẳng muốn viết ra những điều này vì
kiểu gì mình cũng khóc. Nhưng thôi, mình hãy cứ viết để rồi sau này đọc lại,
mình sẽ thấy rằng ở tuổi 22 vừa chớm, mình đã phải trải qua những gì, mình đã
vượt qua được gì và đang mong ước điều gì.
Rồi mai này, nếu mình vẫn mãi cô đơn hoặc
mãi chênh vênh giữa đầu THƯƠNG – NHỚ, mình sẽ tự nhủ thầm mạnh mẽ để vượt qua.
20, 21 tuổi mình đã đau khổ suy nghĩ nhiều thứ lắm rồi. Ở tuổi 22 mình mong rằng
những gì mình phải suy nghĩ, phải đắn đo sẽ là một điều khác. Nếu có một điều ước
cho mình ngay lúc này, mình chỉ ước được quên đi tất cả mà thôi! Có được
không?!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét