Thứ Năm, 29 tháng 9, 2016

Lung tung

Một clip sex của cô gái trẻ ở Hà Nội bị tung lên mạng (thực ra không biết là bị người khác tung hay là chính cô ấy là người làm chuyện đó), sau đó cả xã hội nhảy vào chửi rủa (một số ít cảm thông, thương xót). Đàn bà đay nghiến đồ lăng loàn, dễ dãi, ngu thì chết; cánh đàn ông thì hăm hở xin nhau link để xem. Cô gái khóa facebook khoảng một ngày, sau đó lại mở lại. Người yêu hiện tại của cô gái lên tiếng không bao giờ quan tâm đến chuyện quá khứ của cô ấy. Không biết đứng sau vụ này là một kẻ xấu nào đó, hay lại là chiêu trò “nông cạn” của những người trẻ tuổi thích được nổi nhanh. Nhưng, với riêng mình, đấy là trò đùa cho xã hội! Không ai đi mong chờ sự đồng cảm, thương hại từ những câu chuyện như thế cả. Ngay cả những người trong cuộc cũng vẫn là người thiếu tỉnh táo.

Câu chuyện này, thêm một lần nữa là lời nhắc cho sự bốc đồng, thiển cận của mình, khi đang còn trẻ. Mình, cũng như cô gái, chàng trai trong clip ấy, trẻ tuổi và chưa nghĩ được sâu xa. Chính vì thế mà chẳng ít lần mình từng nghĩ “mình sống cuộc sống của mình, thích làm gì là làm, sống có một lần thôi sao phải phí hoài những gì mình thích”. Ừ thì đời người chỉ sống một lần thôi, nhưng phải sống sao để khi già không hối hận, cha mẹ còn có thể hãnh diện mỗi khi nghĩ về con, mỗi khi ra đường mình không phải trốn tránh, tự tin mà bước. Cứ mỗi lần có một ý định làm điều gì đó, mình luôn nghĩ đến cha mẹ đầu tiên. Nghĩ xem, nếu chuyện này xảy ra cha mẹ mình sẽ như thế nào, mình có thể đối diện với họ không. Sau này gặp người khác, mình có đủ tự tin để cười, nói không. Vậy là mình đã từ bỏ đi không ít những bốc đồng, sở thích nhất thời.

Ở tuổi 22, mình bắt đầu tự kiếm tiền nuôi bản thân và không nhận trợ cấp từ bố mẹ được 4 tháng. Mình cũng đã có thể tự mua được những gì mình thích, mình muốn. Tất nhiên có không ít món đồ mình cũng phải đắn đo khá nhiều. Mình đã tự kiếm tiền được từ năm nhất, cho nên mình hiểu giá trị của nó quý giá như thế nào.

Mình còn trẻ, chắc chắn sẽ mắc không ít sai lầm trong những năm tháng tiếp theo. Và mình chỉ xin một điều, nếu có sai lầm, có vấp ngã thì những sai lầm, vấp ngã đó sẽ khiến mình thêm mạnh mẽ và có thể làm lại, sửa chữa được.

Thứ Năm, 22 tháng 9, 2016

Tình yêu hay hôn nhân cũng có tuổi thọ như bao đồ vật khác

Báo chí mấy ngày gần đây liên tục đưa tin về chuyện tình tan vỡ của Brad Pitt - Angelina Jolie. Thực ra chẳng phải là chuyện tình nữa, bởi họ đã chung sống và kết hôn với nhau rồi. Mình ít đọc về các star nước ngoài, bởi họ xa vời với mình quá. Nhưng cũng không đến nỗi “mù” về tượng đài hạnh phúc của gia đình ông bà Smith.

Angelina Jolie và Brad Pitt

Thực ra với mình, tình yêu, hôn nhân hay bất cứ một cái gì tồn tại trên đời đều có tuổi thọ của nó cả. Có những cái sử dụng được rất lâu, rất bền nhưng không có nghĩa là không có ngày tan vỡ, hết hạn. Có những cái sử dụng rất nhanh hỏng bởi cả những yếu tố khách quan và chủ quan. Mình thì không quan trọng sử dụng trong bao lâu, kéo dài được bao nhiêu ngày. Chỉ chú tâm là đã sử dụng như thế nào, phát huy hết giá trị của nó chưa. Cả Brad Pitt và Angelina Jolie đã rất hạnh phúc và gần như được cả thế giới ngưỡng mộ về tình yêu. Và thật sự, họ đã hết mình khi cùng nhau sánh bước. Thế nên khi dứt áo ra đi, họ sẽ mỉm cười chứ không gào khóc hay quay lại nói xấu lẫn nhau.

Khi 18 tuổi, mình hay mơ mộng về chuyện tình yêu. Hay suy nghĩ, tưởng tượng một cái kết thật đẹp cho chuyện tình của mình. 19 tuổi, chia tay mối tình đầu. Mình thản nhiên như không có gì xảy ra, một điều tất yếu và bình thường quá đỗi. Nhưng rồi chỉ sau một thời gian ngắn, mình liên tục nghĩ về những gì hai đứa đã từng có với nhau. Mình buồn, đau khổ và dằn vặt lắm lắm. Không ít lần mình đã khóc và nhung nhớ về người ấy.

Sau 2 năm, khi chia tay tình đầu, ở tuổi 21, mình tiếp tục mở lòng và đón nhận thêm một tình yêu nữa. Nhưng lần này, tình nhanh chóng ra đi. Mình cũng thấy buồn và có một chút gì đó gọi là hận người cũ. Mình nhớ, chia tay mối tình đó cũng là lúc mình đang chuẩn bị bước vào kì thi cuối cùng trong đời sinh viên. Một buổi tối, mình ra ban công đứng khóc suốt 2 giờ đồng hồ. Phải mở nhạc thật to để không một ai nghe thấy. Rồi sáng hôm sau, mình đi thi từ lúc 6h sáng, khi trường chưa có một ai.


Mình nghĩ rằng, đã là tình yêu thì không có chuyện tình đầu hay cuối. Có chăng chỉ là tên gọi, cách sắp xếp vậy thôi. Bởi mình luôn yêu hết mình, luôn tin tưởng tuyệt đối. Và mình cũng biết cách chấp nhận chia tay. Cả 2 mối tình, mình không hề níu kéo, van xin. Vì quan điểm của mình là đã không có duyên thì làm cách nào đi chăng nữa cũng không thể hàn gắn được.

Giờ, khi đã 22 tuổi. Mình thỉnh thoảng vẫn hoài niệm về những gì đã qua. Tim mình vẫn thổn thức về người cũ. Nhưng lâu lắm rồi, sóng lòng mình đã ngủ im. Chỉ còn lại chút dư âm xao động. Và khác với tuổi 18, 19, mình hết quằn quại khi thấy cô đơn, thấy tủi hổ khi không có người yêu…Giờ mình sống an nhiên, mỉm cười và đón nhận tất cả. Vài người đã đi qua đời mình, họ có thiện cảm với mình, nhưng từ giờ tới trước tuổi 25, mình chỉ sẽ tập trung vào sự nghiệp vì mình có lắm lắm những dự định

Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2016

Bạn thân nơi giảng đường

Vậy là chúng tôi đã đi hết những tháng ngày ở giảng đường Đại học. 5 đứa chúng tôi: Văn Hiếu, Diệu Hiền, Trúc Cẩm, Hồng Cúc, Phương Thảo đã có những tháng ngày đẹp đẽ nhất, ý nghĩa nhất và nhiều tiếng cười nhất khi có duyên được học cùng lớp với nhau, và sau đó là trở thành những người bạn thân của nhau. Tôi tin rằng không chỉ với tôi, mà với 4 người còn lại cũng cho rằng quãng thời gian được lên lớp với nhau, được làm bài tập nhóm cùng nhau, được đi ăn, đi ca, đi xem phim cùng nhau là những phút giây tuyệt vời và không thể nào quên, dù có đi đến hết cuộc đời này.


Rồi thì tất cả chúng tôi sẽ tự lựa chọn cho mình những hướng đi riêng, những ngã rẽ khác nhau. Nhưng chúng tôi vẫn luôn hy vọng rằng có thể bám trụ lại mảnh đất Sài Gòn này để có thể gặp gỡ và trò chuyện với nhau như suốt 4 năm qua. Chúng tôi, những đứa có cá tính riêng biệt, khác nhau, nhưng đều tựu chung một nét tính cách là luôn chơi hết mình, luôn hài hước, vui vẻ hết sức khi ở cạnh nhau. Chúng tôi, đã có những lúc khóc cùng nhau, cười cùng nhau, vui sướng, buồn bã cùng nhau. Và chỉ cần một đứa trong nhóm có nỗi niềm riêng là mấy đứa còn lại sẽ cố gắng để làm đủ trò hài hước.



P/ s: Đây là tấm hình chụp vào tháng 4/ 2014 trong chuyến đi về Vườn Kiều ở Đồng Nai để làm một bài phóng sự cho môn Văn học trung đại Việt Nam 2. Với chuyến đi ấy, chúng tôi đã có những trải nghiệm mới cho mình: đi xe bus với một thời gian rất dài và quãng đường rất xa, đi taxi và phải đi lại nhiều lần để tìm được địa điểm, ăn trưa với món bún bò 15k, bữa chiều ăn kem và sau đó là trở về thành phố. Kết quả thu được là một bài phóng sự bằng clip rất hoành tráng và công phu với số điểm rất cao.

Thứ Năm, 15 tháng 9, 2016

Trung thu tụ tập

Sau một cuộc vui bao giờ người ta cũng thấy lòng buồn đến lạ. Bởi những giây phút được vui vẻ, hết mình thế này không phải bao giờ cũng được. Và không phải với ai chúng ta cũng có thể hết mình, thoải mái.