Báo chí mấy ngày gần đây liên tục đưa tin về chuyện tình tan vỡ của Brad Pitt - Angelina Jolie. Thực ra chẳng phải là chuyện tình nữa, bởi họ đã chung sống và kết hôn với nhau rồi. Mình ít đọc về các star nước ngoài, bởi họ xa vời với mình quá. Nhưng cũng không đến nỗi “mù” về tượng đài hạnh phúc của gia đình ông bà Smith.
Angelina Jolie và Brad Pitt
Thực ra với mình, tình yêu, hôn nhân hay bất cứ một cái gì tồn tại trên đời đều có tuổi thọ của nó cả. Có những cái sử dụng được rất lâu, rất bền nhưng không có nghĩa là không có ngày tan vỡ, hết hạn. Có những cái sử dụng rất nhanh hỏng bởi cả những yếu tố khách quan và chủ quan. Mình thì không quan trọng sử dụng trong bao lâu, kéo dài được bao nhiêu ngày. Chỉ chú tâm là đã sử dụng như thế nào, phát huy hết giá trị của nó chưa. Cả Brad Pitt và Angelina Jolie đã rất hạnh phúc và gần như được cả thế giới ngưỡng mộ về tình yêu. Và thật sự, họ đã hết mình khi cùng nhau sánh bước. Thế nên khi dứt áo ra đi, họ sẽ mỉm cười chứ không gào khóc hay quay lại nói xấu lẫn nhau.
Khi 18 tuổi, mình hay mơ mộng về chuyện tình yêu. Hay suy nghĩ, tưởng tượng một cái kết thật đẹp cho chuyện tình của mình. 19 tuổi, chia tay mối tình đầu. Mình thản nhiên như không có gì xảy ra, một điều tất yếu và bình thường quá đỗi. Nhưng rồi chỉ sau một thời gian ngắn, mình liên tục nghĩ về những gì hai đứa đã từng có với nhau. Mình buồn, đau khổ và dằn vặt lắm lắm. Không ít lần mình đã khóc và nhung nhớ về người ấy.
Sau 2 năm, khi chia tay tình đầu, ở tuổi 21, mình tiếp tục mở lòng và đón nhận thêm một tình yêu nữa. Nhưng lần này, tình nhanh chóng ra đi. Mình cũng thấy buồn và có một chút gì đó gọi là hận người cũ. Mình nhớ, chia tay mối tình đó cũng là lúc mình đang chuẩn bị bước vào kì thi cuối cùng trong đời sinh viên. Một buổi tối, mình ra ban công đứng khóc suốt 2 giờ đồng hồ. Phải mở nhạc thật to để không một ai nghe thấy. Rồi sáng hôm sau, mình đi thi từ lúc 6h sáng, khi trường chưa có một ai.
Mình nghĩ rằng, đã là tình yêu thì không có chuyện tình đầu hay cuối. Có chăng chỉ là tên gọi, cách sắp xếp vậy thôi. Bởi mình luôn yêu hết mình, luôn tin tưởng tuyệt đối. Và mình cũng biết cách chấp nhận chia tay. Cả 2 mối tình, mình không hề níu kéo, van xin. Vì quan điểm của mình là đã không có duyên thì làm cách nào đi chăng nữa cũng không thể hàn gắn được.
Giờ, khi đã 22 tuổi. Mình thỉnh thoảng vẫn hoài niệm về những gì đã qua. Tim mình vẫn thổn thức về người cũ. Nhưng lâu lắm rồi, sóng lòng mình đã ngủ im. Chỉ còn lại chút dư âm xao động. Và khác với tuổi 18, 19, mình hết quằn quại khi thấy cô đơn, thấy tủi hổ khi không có người yêu…Giờ mình sống an nhiên, mỉm cười và đón nhận tất cả. Vài người đã đi qua đời mình, họ có thiện cảm với mình, nhưng từ giờ tới trước tuổi 25, mình chỉ sẽ tập trung vào sự nghiệp vì mình có lắm lắm những dự định


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét