Chủ Nhật, 23 tháng 4, 2017

Góp nhặt

Ngày 14/ 4/ 2017

Thế là chính thức bước sang tuổi 23! Tuổi mới với mình thực ra là điều-không-mong-muốn. Bởi càng ngày mình càng xa tuổi trẻ, càng xa thanh xuân, đã hết rồi những tháng ngày không suy nghĩ về tương lai, tiền bạc, công việc. Giờ là lúc phải làm, phải làm, phải làm! Không còn được rong ruổi, vui chơi, đàn đúm bạn bè mà không cần lo lắng về các khoản chi tiêu như trước nữa. Mới chỉ 23 thôi mà có những quãng thời gian mình stress đến nặng nề, chẳng muốn gặp ai, cũng chẳng muốn chuyện trò với bất kì ai.

Tuổi 23 với mình là một cột mốc: tròn 1 năm mình tự lập. Bắt đầu từ giờ là phải ngĩ đến tiền tiết kiệm, 25 tuổi trong tài khoản sẽ có bao nhiêu, 27 tuổi là con số nào và trên 30 tuổi sẽ đi xe gì, có gì trong tay… Thấy bạn bè mình nhiều đứa thành công, mình ghen tỵ và ngưỡng mộ lắm lắm. Tạm thời, mình chỉ muốn tìm kiếm một công việc ổn định và lâu dài, sau 2 – 3 năm sẽ bắt đầu chuyển hướng khác. Người tình không bằng trời tính, chẳng biết rồi ở tuổi 25 mình sẽ làm gì đây ?

Ngày 20/ 4/ 2017

Cả nửa năm sau khi tốt nghiệp, mình mới có cơ hội ngồi lại với 4 đứa bạn thân nhất giảng đường. Giờ đứa nào cũng có công việc ổn định, đã bắt đầu suy nghĩ đến chuyện lập gia đình. Tự nhiên thấy chạnh lòng khi nghĩ rằng 2 – 3 năm nữa liệu có còn được hội ngộ thế này hay không!


Ngày 23/ 4/ 2017

Gặp gỡ hai chị Hương và Liên, thật bất ngờ vì 2 chế vẫn còn nhớ tới ngày sinh nhật của mình, dù là muộn một chút nhưng mình vẫn rất xúc động và hạnh phúc. Gặp nhau, 3 chị em vẫn thế, vẫn điên, vẫn toàn nói chuyện về người khác =)).



Chủ Nhật, 9 tháng 4, 2017

Tháng 4 về, gió hát mùa hè...

“Tháng 4 về, gió hát mùa hè, có những chân trời xanh thế”, vậy là một tháng 4 nữa lại về. Tháng tư ở Sài Gòn khởi đầu bằng những cơn mưa bất chợt và kéo dài hàng tiếng đồng hồ. Bên cạnh đó còn là cái nắng như đổ lửa, như muốn thiêu rụi mọi thứ.

Với mình, tháng 4 bao giờ cũng đặc biệt hơn cả. Bởi mình sinh vào tháng 4 và thanh xuân của mình cũng sẽ gắn vào cái tháng đầu hạ này. Chợt nhiên mình nhớ về mối tình đầu, thật hồn nhiên trong sáng và đáng trân trọng. Bởi tới giờ, khi đã chia tay, sau gần 5 năm, nhìn lại, mình và cả người ấy vẫn tôn trọng nhau, vẫn yêu mến và thỉnh thoảng có thể cùng nhau đi ăn, nói chuyện.

Lâu lắm rồi mình không nghĩ gì về chuyện tình cảm. Mình an nhiên với cuộc sống hiện tại và cũng chưa muốn yêu thêm bất kì ai. Gi, cái khiến mình nui tiếc và hay suy nghĩ nhiu nht là quãng thi gian yên bình ca tui thơ đã xa lm ri. Mình mun được tr v quê trong nhng ngày hè đầy nng như thế này. Được hít hà mùi rơm r, nghe tiếng ếch nhái kêu, thy hoàng hôn đỏ rc c góc tri. Nh nhng trái dâu tm tím mng, nh hương hoa bưởi… Nh c mt vùng tri tui thơ êm đềm và đẹp biết bao!


Thứ Bảy, 1 tháng 4, 2017

Đã từng vượt qua giông bão...

“Đã từng vượt qua giông bão nhưng chẳng thể ở cạnh bên nhau lúc mưa tan”. Đọc được câu này ở một bài báo khiến mình nhớ tới nhiều thứ, ngẫm lại thì quả là đúng vậy. Cách đây không lâu mình xem Lala Land, nam chính và nữ chính yêu nhau say đắm, họ là hy vọng và động lực của nhau để theo đuổi ước mơ. Nhưng rồi đến lúc thành công, nhìn lại, chợt thấy người đang nắm tay mình, sẽ đi cùng mình cả đoạn đường dài rộng phía trước lại không phải là người đã từng nếm trải mọi vui buồn trong quá khứ.

Hôm nay là ngày đầu tiên của tháng tư, chính xác hơn thì là ngày nói dối. Ngày mà nếu bạn yêu một ai đó nhưng không dám thổ lộ vào các dịp khác thì đây chính là cơ hội lớn nhất trong năm. Cứ mạnh dạn tỏ tình, nếu thành công thì vui sướng vô cùng. Còn nếu bị từ chối thì cũng chẳng sao bởi “nói dối thôi mà”. Trước giờ hình như mình vẫn chưa thổ lộ tình cảm với bất kì một người nào. Kể cả với người yêu cũ cũng thế. Chỉ biết khi cả hai đã cùng nhịp đập, đã thấy rằng đây-là-lúc-chúng-ta-thuộc-về-nhau thì sẽ tiến tới, chứ không thổ lộ , bày tỏ quá nhiều. Có lẽ vì thế mà đến khi chia tay, dừng bước cũng không có lấy một cuộc nói chuyện đàng hoàng. Tình cảm cứ thế nhạt dần, nhạt dần rồi đối phương từ từ trôi vào quên lãng…

Còn sót lại một chút của mùa xuân..
Tháng tư là tháng có ngày sinh của mình. Là tháng mà nắng hè đã bắt đầu len lói và xua đi cái ảm đạm, rét mướt còn vương lại của mùa đông. Trong Sài Gòn thì tháng 4 là tháng bắt đầu của những cơn mưa bất chợt, là lúc mà nắng chói chang khiến người ta chẳng muốn ra đường. Sáng nay dậy, mình mở “Tháng 4 về” của Bằng Kiều với Hồng Nhung song ca, vừa nghe vừa nghêu ngao hát theo để đón chào một tháng mới, tháng của mình!