“Đã từng
vượt qua giông bão nhưng chẳng thể ở cạnh bên nhau lúc mưa tan”. Đọc được câu
này ở một bài báo khiến mình nhớ tới nhiều thứ, ngẫm lại thì quả là đúng vậy.
Cách đây không lâu mình xem Lala Land, nam chính và nữ chính yêu nhau say đắm,
họ là hy vọng và động lực của nhau để theo đuổi ước mơ. Nhưng rồi đến lúc thành
công, nhìn lại, chợt thấy người đang nắm tay mình, sẽ đi cùng mình cả đoạn đường
dài rộng phía trước lại không phải là người đã từng nếm trải mọi vui buồn trong
quá khứ.
Hôm
nay là ngày đầu tiên của tháng tư,
chính xác hơn thì là ngày nói dối. Ngày mà nếu bạn yêu một ai đó nhưng không
dám thổ lộ vào các dịp khác thì đây chính là cơ hội lớn nhất trong năm. Cứ mạnh
dạn tỏ tình, nếu thành công thì vui sướng vô cùng. Còn nếu bị từ chối thì cũng
chẳng sao bởi “nói dối thôi mà”. Trước giờ hình như mình vẫn chưa thổ lộ tình cảm
với bất kì một người nào. Kể cả với người yêu cũ cũng thế. Chỉ biết khi cả hai
đã cùng nhịp đập, đã thấy rằng đây-là-lúc-chúng-ta-thuộc-về-nhau thì sẽ tiến tới,
chứ không thổ lộ , bày tỏ quá nhiều. Có lẽ vì thế mà đến khi chia tay, dừng bước
cũng không có lấy một cuộc nói chuyện đàng hoàng. Tình cảm cứ thế nhạt dần, nhạt
dần rồi đối phương từ từ trôi vào quên lãng…
![]() |
| Còn sót lại một chút của mùa xuân.. |
Tháng
tư là tháng có ngày sinh của mình. Là tháng mà nắng hè đã bắt đầu len lói và
xua đi cái ảm đạm, rét mướt còn vương lại của mùa đông. Trong Sài Gòn thì tháng
4 là tháng bắt đầu của những cơn mưa bất chợt, là lúc mà nắng chói chang khiến
người ta chẳng muốn ra đường. Sáng nay dậy, mình mở “Tháng 4 về” của Bằng Kiều
với Hồng Nhung song ca, vừa nghe vừa nghêu ngao hát theo để đón chào một tháng
mới, tháng của mình!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét