Ngồi trong phòng làm việc, máy lạnh dù đã bật lên 28, 29,
thậm chí là 30 độ rồi mà mình vẫn rét run người. Tự nhiên mình lại thèm cái
không khí ngoài Bắc đến vậy. Dù rằng Tết mình về cũng thấy không khí hơi se lạnh,
nhưng mà vẫn chưa thấy đã lắm.
Nhớ những ngày còn đạp xe đi học. Cái thời ấy phải mặc ít
nhất là 3, 4 cái áo thì mới đủ dũng khí bước ra ngoài. Một cái áo mỏng bên
trong, một áo dài tay và hai cái áo ấm bên ngoài. Rồi phải còn quàng khăn, bao
tay, khẩu trang đầy đủ. Đến lớp, tay lúc nào cũng tê cứng. Suốt một mùa đông
dài mình chẳng bao giờ đi dép đi học.
Nhớ những lần cuộn tròn trong chăn ấm. Nằm ngủ một giấc
ngon lành đến tận sáng hôm sau. Có khi bố phải gọi đến 2 – 3 lần mới dậy. Thấy
thèm món cơm rang của bố đến lạ lùng. Gần chục năm trời mình ăn món đó vào buổi
sáng để đi học. Giờ cũng hơn 5 năm rồi chưa ăn lại. Bố mình nấu ăn rất ngon,
anh trai mình cũng vậy. Còn mình thì không được thừa hưởng sự khéo tay ấy. Ngày
xưa mình hay bị mẹ chửi, bởi cứ đụng đến cái gì là y rằng cái đó sẽ hư. J Bây giờ, sống xa nhà đã 5 năm năm, 5 năm tự nấu ăn mà
mình vẫn chưa thấy ngon hơn chút nào.
Có lẽ đã đến lúc mình cần học lại cách yêu thương. Học lại
cách quý trọng cuộc sống, coi trọng chính bản thân mình hơn. Làm quần quật cả
ngày làm gì, cuối tuần mà vẫn phải đi dạy. Kiếm nhiều tiền làm gì để rồi chẳng
thể tận hưởng được những năm tháng thanh xuân đang mòn dần, ngắn dần đi.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét