Thứ Tư, 15 tháng 3, 2017

Để nhớ một thời ta đã vô tư

Tự nhiên mình nhớ về ngày xưa, mà mình tin rằng tất cả người lớn, ở độ tuổi như mình chẳng hạn, đều sẽ có những lúc nghĩ về ngày xưa, nhớ về một thời tuổi thơ dẫu có nghèo khổ hay thiếu thốn đến thế nào đi chăng nữa, thì trong lòng vẫn rực sáng và thấy bình yên đến lạ lùng.
Mình nhớ ngày bé mình đi học mẫu giáo, cứ đến thứ 6 hàng tuần là cô lại phát phiếu bé ngoan cho những bạn đi học đầy đủ và nghe lời cô. Ngày ấy, mình luôn cố gắng để tuần nào cũng được, và rồi mang về trân trọng, nâng niu, giữ gìn và tự hào lắm lắm.
Mình nhớ tuổi thơ của mình gắn với rất nhiều trò chơi huyền thoại. Những lần đi tắm sông giữa trưa nắng, những buổi chiều phơi mặt ngoài đồng để rình bắt tổ chim. Mà không hiểu sao ngày đó, đứa nào trong xóm mình cũng thích nuôi chim, mặc dù bắt về vài bữa là nó chết. Mình nuôi không biết bao nhiêu con chim mà cứ được tuần là nó giã từ mình hết. Mình nhớ những buổi chiều thả diều giấy bay cao vút, cả nấy đứa ngồi dưới đất nhìn lên chỉ trỏ đầy tự hào.
Lớn hơn một chút, bọn mình không chơi những trò chơi trẻ con ấy nữa. Buổi tối, mấy đứa bạn thân rủ nhau đi bộ ngoài đường tối thui, ngày đó không có đèn ngoài đường như bây giờ. Thích nhất là những tối mùa hè, mất điện, gió mát còn trăng sáng, tập trung ngồi lại với nhau, hát vu vơ, kể chuyện ma. Thú vị và vui lắm lắm.
Rồi khi lên cấp 3, đứa nào cũng phải lao đầu vào học, gặp nhau chẳng còn nhiều. Những thú vui ấy dần dần trôi vào quá khứ mất. Đến khi nhìn lại thì đứa nào cũng đã chọn cho mình một con đường riêng rồi. Một năm cũng chỉ gặp nhau được 1, 2 lần.
Vậy đấy, tuổi thơ là khoảng thời gian tuyệt vời nhất, êm đềm nhất, đáng trân trọng nhất và cũng khiến người ta nhớ nhất bởi vì chẳng thể quay về được nữa…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét