Chủ Nhật, 19 tháng 3, 2017

Những ngày cũ...

Nửa năm rồi mình không ngồi tại phòng và viết bất kì một cái entry nào cả. Những gì post trên Blog chỉ là góp nhặt lại, viết vội khi đang ngồi ở văn phòng. Đã rất nhiều lần tự nhủ, một buổi tối nào đó phải ngồi viết một cái gì đó cho ra viết. Bởi dù sao trước đây mình cũng đã từng rất đam mê với nghiệp viết lách, bây giờ cũng kiếm cơm ăn từ chính cái nghề này. Nhưng rồi, một ngày làm 8 tiếng ở văn phòng, về đến nhà chỉ muốn nằm ngủ một giấc thật sâu, quên hết đi phiền muộn. Thế nên bao ấp ủ, dự định vẫn chưa có thời gian để làm được.

Tự nhiên mình nhớ về khoảng thời gian 2 – 3 năm trước. Không hiểu sao cái thời ấy mình nhiệt huyết và đam mê viết lách tới vậy. Khoảng từ giữa 2016 tới bây giờ mình không có bất kì một bài báo, một tản văn nào. Nhiều khi thấy bạn bè, người quen khoe bài đăng báo, dẫn link về FB, chụp ảnh bài báo mà mình thấy nghèn nghẹn và nóng cả mặt.

Những ngày gần đây, cảm xúc của mình chùng xuống, không buồn, không vui. Tất nhiên mình vẫn là đứa hay suy nghĩ. Ngày xưa đi học, cô mình bảo có 2 thứ để chứng tỏ tính người đó là biết buồn và biết khóc. Dấu hiệu để nhận biết Chí Phèo bắt đầu hoàn lương là khi hắn nghe thấy “tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá”. Và giờ mình cũng như Chí vậy, sợ 3 thứ nhất là: tuổi già, nghèo đó và sự cô độc. Không ít lần mình tự nhủ nếu cứ cô đơn mãi đến cuối đời thì cũng chẳng sao đâu. Bởi người ta chỉ chết vì đói chứ chẳng mấy người chết vì cô đơn. Thế nhưng lòng mình vẫn nặng trĩu khi xem một bộ phim tình cảm lãng mạn hay bắt gặp một cặp đôi nào đó tình tứ trên đường.


Nhạc sĩ Trần Tiến từng viết “Tuổi thơ như chiếc gối êm, để cho tuổi già úp mặt”, mình thấy đúng quá. Cái tuổi 23 ở mình đang còn chênh vênh, mông lung, ấy vậy mà mình nhớ da diết về những gì đã qua. Nhớ về những ngày còn đi học, còn sống ở quê, còn vô tư nô đùa với những người bạn… Bây giờ thì khác rồi, một mình giữa Sài Gòn này. Nhiều khi thấy mình cô độc biết bao!

Mình luôn nặng lòng với tất cả những gì đã qua. Lúc nào cũng tỏ ra không bận tâm tới quá khứ, không nhớ chút gì buồn đău. Nhưng thật ra tim mình tan nát lắm rồi, lòng mình vẫn thắt lại khi chợt nhớ về một điều gì đó.


Những lần gần đây nhất mình khóc là gì? Là khi tốt nghiệp, là khi rời quê vào lại Sài Gòn sau kì nghỉ Tết và hôm nay. Ừ thì chí ít mình vẫn còn nhân tính, mình vẫn biết buồn và biết khóc. Có lẽ nên lấy đó làm niềm vui, niềm hy vọng để tiếp tục sống với ngày mai…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét