“Có lẽ cần phải trải qua tuổi thanh xuân mới có
thể hiểu được tuổi xuân là khoảng thời gian ta sống ích kỷ biết chừng nào. Có
lúc nghĩ, sở dĩ tình yêu cần phải đi một vòng tròn lớn như vậy, phải trả một
cái giá quá đắt như thế, là bởi vì nó đến không đúng thời điểm. Khi có được
tình yêu, chúng ta thiếu đi trí tuệ. Đợi đến khi có đủ trí tuệ, chúng ta đã
không còn sức lực để yêu một tình yêu thuần khiết nữa.”
Có lẽ bây
giờ mình chẳng còn đủ sức để mà yêu thêm một ai nữa. Có những ngày chỉ thở thôi
cũng đủ khiến mình mệt mỏi lắm rồi. Mỗi lần có một cái gì đó bắt đầu, nhất là
trong chuyện tình cảm chẳng hạn, mình lại sẽ suy nghĩ rất nhiều. Có lẽ vì trước
giờ, bất kể là làm việc gì mình cũng cần phải suy nghĩ cho thật kĩ, tính trước
một vài tình huống, sự cố, bước ngoặt xảy ra. Thực ra cái này chẳng phải là so
đo gì cả, chỉ là mình đang cố muốn làm mọi thứ trọn vẹn hơn mà thôi. Đã bắt đầu
làm thì phải có kết quả, còn nếu như nhận thấy không đi được đường dài thì tốt
nhất là hãy dừng lại ngay từ những bước đầu tiên để đỡ mất công cho cả hai.
Nhiều người
cho rằng đã gọi là tình yêu (yêu thật sự, trong sáng) thì sẽ không có một chút
suy nghĩ hay đắn đo gì. Mình từng nghe lời một bài hát kiểu: “Đã yêu nhau thì cứ
yêu đi, sẽ cho ta ngày tháng chẳng hề phung phí”. Ừ, vậy có lẽ mình khác những
người còn lại quá nhỉ, đến tình yêu mà cũng phải suy nghĩ nhiều đến vậy. Nhưng
dù gì thì lường trước mọi chuyện vẫn hơn. Vẫn yêu hết mình, yêu say đắm và cuồng
nhiệt, nhưng đủ tỉnh táo để biết sẽ có thể nắm trọn tay nhau để đi về phía trước
được hay không.
Gần đây
mình không muốn bắt đầu thêm một cuộc tình nào cả. Những gì còn dang dở không
khiến mình đau lòng như xưa. Có lẽ mình không ủy mị, lụy tình, nhưng vì đã đau
quá nhiều trong tình yêu nên không còn dũng khí để bắt đầu với ai thêm một lần
nào nữa…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét