Có lẽ điều may mắn nhất với mình hồi còn đi học, đó là được học văn với cô Mai Hương. Cô là người thứ 2 truyền cảm hứng và chắp cánh cho mình tình yêu văn chương mãnh liệt và thiết tha đến vậy. Mình vẫn nhớ bài kiểm tra văn đầu tiên khi vừa mới bước chân vào trường mình được 5 điểm với đề bài “Cảm nghĩ của anh chị về con đường đến trường”. (Không biết bây giờ cô còn ra đề ấy cho các thế hệ sau nữa không ^^).
Hôm nay, khi dạy bài “Vội vàng” của Xuân Diệu, bỗng nhiên những hình ảnh, lời nói của cô cứ hiện về trong mình. Không biết Xuân Diệu có phải tác giả mà cô yêu mến nhất không, nhưng mình tự cảm thấy cùng với “Hai đứa trẻ”, “Chí Phèo” thì “Vội vàng” chính là tác phẩm cô bình giảng nhiệt huyết, hăng say và khiến cho mình mê tới vậy. Phong cách hài hước, dí dỏm cùng với những thông điệp ý nghĩa trong mỗi tiết dạy của cô đã ảnh hưởng khá nhiều đến mình ở hiện tại.
Đôi khi mình muốn được trở về thời học sinh, được ngồi dưới bục giảng và nghe cô giảng về sự thức tỉnh của Chí Phèo hay tấm lòng trắc ẩn của Liên và An… Không biết sau khóa bọn mình cô có còn dạy thêm lớp khối C nào nữa không. Và cũng không biết cô có còn đứng lớp Đội tuyển để tiếp tục truyền cảm hứng học văn cho các thế hệ sau không nữa. Nhưng mình tin chắc rằng bây giờ cô còn dạy văn hay hơn thời mình học rất nhiều!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét