Ngót nghét cũng gần chục năm tôi đến và ở Sài Gòn. Kể từ khi còn là một học sinh cấp ba, tôi đã ao ước được đặt chân đến nơi đây, mặc dù quê tôi đứng đầu mảnh đất miền Trung nghèo khó. So với Hà Nội thì Sài Gòn thật xa. Ấy vậy mà chẳng hiểu sao trong suy nghĩ của chàng trai mười tám tuổi là tôi khi ấy, Sài Gòn vẫn là miền đất hứa và có sức hút lạ kì.
Sát ngày nộp hồ sơ dự thi đại học,
bố mẹ đã khuyên tôi suy nghĩ thật kĩ thêm lần nữa. Bởi nếu vào Sài Gòn, tôi chỉ
có một thân một mình. Tuy có anh trai ở Bà Rịa – Vũng Tàu, nhưng anh còn có gia
đình riêng, không phải lúc nào cũng theo sát và lo lắng cho tôi được. Rồi ngày
tôi bước vào kì thi quan trọng nhất của đời mình cũng tới. Tôi đến khi Sài Gòn
đang ở những tháng ngày cuối hạ đầu thu. Chắc cũng khoảng như bây giờ, trời Sài
Gòn khi ấy thường hay đổ mưa bất chợt. Nhưng mưa không dữ dội như những ngày gần
đây.
Ấn tượng đầu tiên của tôi về mảnh
đất này, đó chính là sự hoa lệ và đông đúc. Tôi nào biết trong cái hoa lệ ấy đã
có sự phân tách rõ ràng như người ta vẫn bảo: hoa cho người giàu và lệ cho người
nghèo. Những ngày đầu khi mới ở đây, tôi không dám bước chân ra khỏi khu nhà trọ.
Phần vì chưa quen đường xá, phần vì chẳng biết đi đâu. Và còn thêm một điều nữa,
đó là tôi không biết sang đường bằng cách nào khi xe cộ cứ nối đuôi nhau trên
đường mà không có một kẽ hở.
Dần dà khi đã thuộc tên đường, biết
một vài chuyến xe buýt nội thành có chạy ngang phòng trọ, tôi lại thích cái cảm
giác la cà phố xá. Thích nhất là vào những buổi sớm mai được ngồi ở các công
viên 23-9 hay Tao Đàn, rồi tha hồ hít thở khí trời trong lành mát mẻ. Cũng có
khi thành phố vừa lên đèn, tôi đi dọc con đường Nguyễn Trãi khúc Quận 5 để ngắm
nhìn các cửa hàng thời trang bày biện quần áo. Đến khi mỏi chân thì ghé lại quán
chè bưởi vỉa hè, gọi một ly mát lạnh, vừa thưởng thức vừa ngắm nhìn dòng người qua
lại.
Kể từ khi tốt nghiệp đại học và
đi làm, tôi ít có dịp quan sát thành phố. Bởi vòng xoáy của công việc cứ liên tục,
gánh nặng về kinh tế, tương lai khiến tôi cảm thấy Sài Gòn trở nên ngột ngạt, bức
bối vô cùng. Đã có lúc tôi muốn trở về quê, làm một công việc lương thấp nhưng
được ở cùng bố mẹ. Nhưng rồi suy nghĩ kĩ, tham vấn từ bạn bè, tôi quyết định ở
lại nơi đây.
Dạo gần đây, khi tình hình dịch
COVID-19 trở nên phức tạp, Sài Gòn trở thành điểm nóng khi có ngày số người nhiễm
lên đến gần năm nghìn. Thành phố thực hiện chỉ thị 16, mọi người chỉ ra đường
khi thực sự cần thiết. Tôi được làm việc tại nhà, cho nên đã có thêm thời gian ngắm
nhìn và cảm nhận về mọi thứ. Tôi giật mình vì thấy một Sài Gòn thật khác. Như một
người từng rất sôi nổi, vui tươi nay trở nên mệt mỏi, u buồn, Sài Gòn bỗng im
lìm, trống vắng đến lạ. Ai đã từng đi qua Sài Gòn ở những ngày huyên náo, hẳn sẽ
rất thương cảm và xót xa khi thấy thành phố lúc này. Đường phố không còn tấp nập
xe cộ, các khu phong tỏa, chốt kiểm dịch ngày một nhiều hơn.
Mấy ngày nay, trên Facebook mọi
người hỏi nhau: “Nếu Sài Gòn hết dịch, điều đầu tiên bạn muốn làm là gì?”. Tôi
cũng tự hỏi mình như vậy, để rồi có vô số câu trả lời được tuôn ra. Nào là phải
đi ăn món mình thích, ghé quán cà phê xưa, sắm sửa thêm quần áo để chuẩn bị đi
làm trở lại,... Rồi tôi cũng tự hứa với mình rằng, nếu Sài Gòn hết dịch tôi sẽ
dành một ngày nghỉ để lang thang trên những nẻo đường quen thuộc, ngồi dưới tán
cây xà cừ cổ thụ ở công viên 23-9 để tìm lại sự tự do, bình yên như trước đó.
Tôi tin là những yêu Sài Gòn vẫn
luôn có một niềm tin về ngày mai chiến thắng.
Rằng hôm nay Sài Gòn chỉ mệt thôi. Như đời người, sẽ có những cơn cảm
cúm đến bất thường, nó không chỉ báo hiệu tuổi già hay hệ miễn dịch đang suy yếu,
mà còn nhắc nhở ta hãy trân quý những tháng ngày khỏe mạnh để tận hưởng cuộc sống
nhiều hơn. Có lẽ sau trận đại dịch này, những người đến và ở Sài Gòn sẽ càng
yêu, càng quý và càng muốn gắn bó lâu dài với nó. Như tôi, một kẻ ở nhờ nhưng
đã xem Sài Gòn là quê hương thứ hai của mình.
Bài đã đăng trên Giác Ngộ online



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét