Thứ Năm, 19 tháng 8, 2021

Vu Lan nhớ mẹ!

 Thêm một mùa Vu lan nữa lại về. Nhưng mùa Vu lan năm nay thật khác, tôi không thể ghé vào chùa như mọi năm. Thay vào đó là ngồi tại phòng trọ để gõ vài dòng viết về một người phụ nữ tuyệt vời nhất trong cuộc đời của tôi, không ai khác đó chính là mẹ.

Trong mắt tôi, mẹ là một người phụ nữ giàu nghị lực và bản lĩnh. Bởi mọi chuyện trong gia đình đều do một tay mẹ lo liệu. Bố tôi là người đàn ông hiền lành, yêu thương vợ con hết mực nhưng lại thiếu sự quyết đoán và bản lĩnh. Ngược lại, mẹ tôi dù nóng tính, bộc trực nhưng rất tháo vát và nhanh nhạy trong tất cả mọi chuyện. Từ giao tiếp, lo kinh tế cho tới việc dạy dỗ chúng tôi nên người.

Trong kí ức ngày bé của mình, tôi luôn nhớ đến những trận đòn roi của mẹ. Đó là những lần tôi đi sang nhà ngoại chơi mà không xin phép, là những buổi chiều muộn mẹ đi làm đồng về mà chưa thấy nấu cơm. Mỗi lần như thế tôi đều bị mẹ vụt roi vào mông và vừa nấu cơm, vừa dọn dẹp vừa khóc rất ấm ức. Đến bây giờ, khi đã lớn khôn tôi mới phần nào hiểu được những vất vả, lo toan của mẹ. Có lẽ mẹ tôi đã rất thiệt thòi, bởi cả cuộc đời bà luôn phải lo lắng cho những đứa con của mình. Phải gánh vác những trách nhiệm lớn lao của cả bên nội, bên ngoại dù bà không phải là dâu trưởng.

Hơn tất cả, có lẽ mẹ đã từng rất hy vọng ở tôi. Và tôi cũng vẫn luôn cố gắng để làm mẹ an lòng. Đi học rồi đi làm xa nhà đã gần chục năm, trong suốt thời gian ấy tôi chỉ về nhà vào dịp Tết. Mỗi năm tôi lại thấy mẹ mình già thêm, những vết chân chim hằn lên khóe mắt, đôi bàn tay ngày một sạn chai. Tôi thương mẹ nhưng chẳng thể nào thổ lộ trực tiếp. Vậy nên năm nào tôi cũng tranh thủ về quê thật sớm, tất bật dọn nhà cửa và sắm sửa chút ít để mẹ vui lòng. Mỗi lần trở lại nơi làm việc, tôi đều nói lời tạm biệt mẹ rất nhanh rồi bước lên xe để mẹ không nhìn thấy tôi khóc.

Mùa dịch Covid này kéo dài và có phần ngày một phức tạp hơn. Chỉ có mình tôi giữa Sài Gòn xa lạ, mẹ rất lo lắng nên thường xuyên gọi điện hỏi han. Tôi may mắn vì vẫn còn công việc và được làm tại nhà. Mọi thứ không quá khó khăn và thiếu thốn. Nhưng mỗi lần như vậy, tôi lại ước giá lúc này được trở về quê. Được quây quần bên mâm cơm cùng bố mẹ, được ra vườn nhổ cỏ trồng rau, được dọn dẹp nhà cửa và cùng ngồi xem thời sự như ngày xưa ấy.

Tôi nhận thức rất rõ một điều càng lớn, càng trưởng thành thì ngày bố mẹ ở cạnh càng ngắn lại. Vậy nên tôi luôn cố gắng sắp xếp công việc và tranh thủ mọi thời gian để được trở về nhà. Và hơn cả, tôi luôn cố gắng sống thật tốt, thật thành công như những gì mẹ mong.

Dù ở xa nhà trong hoàn cảnh khắc nghiệt, song con vẫn cảm thấy mình may mắn vì mùa Vu lan này bố mẹ vẫn mạnh khỏe. Hẹn một ngày cuộc sống trở lại bình thường, Sài Gòn hết dãn cách con sẽ trở về quê để ăn cơm mẹ nấu và để được ở bên cạnh mẹ nhiều hơn!

Con thương và yêu mẹ rất nhiều!

(Bài đã đăng trên Giác Ngộ online)

Thứ Ba, 10 tháng 8, 2021

Ở Sài Gòn mà vẫn nhớ Sài Gòn

 Đây là tháng thứ ba tôi được cơ quan cho làm việc tại nhà vì Thành phố thực hiện giãn cách theo Chỉ thị 15, 16 của Chính Phủ. Trong vài tuần đầu tiên, khi số người nhiễm Covid-19 ở đây chưa tới mức đáng báo động, tôi vẫn duy trì thói quen đi siêu thị mỗi tuần hai lần vào chiều thứ tư và chủ nhật. Vì sống một mình nên tôi không mua quá nhiều hàng hóa, thực phẩm. Tôi đi siêu thị là để được ra ngoài, được hít khí trời sau nhiều ngày ở trong phòng kín. Tất nhiên, mỗi lần bước chân ra khỏi phòng, tôi đều ý thức rất rõ về việc phải bảo vệ chính mình và những người xung quanh bằng cách tuân thủ 5K.

Tuy nhiên, kể từ khi toàn Thành phố thực hiện theo chỉ thị 16, người dân chỉ ra ngoài khi thực sự cần thiết và số người nhiễm Covid-19 có ngày lên tới hơn năm ngàn ca, thì tôi chỉ đóng cửa và ở trong phòng. Tôi đặt mua tất cả các nhu yếu phẩm, đồ dùng cá nhân thông qua các trang web hay app mua hàng. Cả ngày chỉ quanh quẩn trong bốn bức tường và chiếc laptop. Thỉnh thoảng có gặp và trò chuyện với những người ở các phòng trọ bên cạnh, câu chuyện cũng chỉ xoay quanh số ca mắc bệnh ngày hôm qua, đặt mua rau quả ở đâu thì rẻ... Và trong những lần trò chuyện ấy, tất cả chúng tôi đều có một mong muốn chung, đó là Sài Gòn mau khỏe lại để mọi người có thể đi làm, đi ra ngoài một cách thoải mái, tự do như trước.

Gần ba tháng không bước chân ra những con đường lớn, không la cà ở quán xá thân quen khiến tất thảy chúng tôi thấy nhớ Sài Gòn mặc dù đang được Thành phố ôm ấp, vỗ về. Có lẽ không chỉ riêng xóm trọ của tôi mà tất cả những ai đã từng và hiện đang sống ở Thành phố này đều rất lo lắng và luôn cầu nguyện cho Sài Gòn mau vượt qua đại dịch. Nhiều người bỗng thấy nhớ cái cảm giác kẹt xe khi chạy qua đường Cộng Hòa, thèm được hít hà mùi hương cà phê vợt thơm lừng cả một góc phố ở đường Phan Đình Phùng, hay thầm ước được ngồi ngắm nhìn dòng người qua lại khi Thành phố lên đèn ở một vỉa hè nào đó. Hẳn là không ai nghĩ rằng sẽ đến lúc đang sống ở Sài Gòn mà vẫn thấy nhớ, thấy thương Sài Gòn đến da diết.

Thương Sài Gòn vì phải oằn lưng chống dịch trong suốt mấy tháng qua. Thương Sài Gòn vì từng là thành phố không ngủ, năng động và náo nhiệt bậc nhất nhưng giờ đây vắng lặng và im lìm đến phát sợ. Và thương Sài Gòn nhất có lẽ là mỗi khi nghe thấy tiếng còi của xe cứu thương, khi nhìn thấy trên bản đồ thành phố lại có thêm một khu phong tỏa, một bệnh viện dã chiến được dựng lên.

Ngay lúc này, cả nước đang hướng về Sài Gòn. Cũng phải thôi, bởi từ ngàn xưa tới giờ, Sài Gòn luôn dang rộng vòng tay đón người dân tứ xứ đổ về, giúp nhiều người tay trắng dựng nên cơ nghiệp, cưu mang biết bao nhiêu mảnh đời nghèo khổ, bất hạnh. Cho nên, nay Sài Gòn gặp nạn, trở bệnh trước một cơn đại dịch của toàn Thế giới, thì người dân cả nước lại hướng về thành phố này.

Trước sức mạnh quật khởi của Hòn ngọc Viễn Đông, trước tình yêu vô bờ bến của cả nước dành cho Sài Gòn, chắc chắn sẽ sớm thôi, Thành phố sẽ bình phục và lấy lại được phong độ của mình. Hẹn một ngày Sài Gòn sạch bóng “cô-vi”, bạn, tôi và tất cả những ai yêu mến mảnh đất này sẽ cùng nhau xuống đường để được thỏa lòng mong nhớ.

(Bài đã đăng trên Giác Ngộ online)

Chủ Nhật, 8 tháng 8, 2021

Vô đề

Khá lâu rồi mình không viết và cũng không xem trọn một bộ phim nào mùi mẫn cả. Không hiểu sao mình lại bỏ quên đi những sở thích như vậy, cái mà khoảng 4 – 5 năm trước mình vẫn duy trì liên tục.

Gần đây, dịch bệnh trở nên nghiêm trọng nên mình đã được làm việc tại nhà, đến nay đã hơn 2 tháng. Công việc cũng không có gì quá căng thẳng, bởi đang là giai đoạn nghỉ hè và chuẩn bị cho năm học mới. Mình có khá nhiều thời gian rảnh rỗi. Khoảng 2 tuần nay, mình bắt đầu ngồi xuống và suy nghĩ để viết. Nhưng dường như mình đã quên mất phải bắt đầu từ đâu, viết về cái gì và viết để làm gì. Một số bài đã viết xong, mình cũng có gửi vài tờ báo. Nhưng thật sự, khi đọc lại mình không còn hào hứng và thấy xúc cảm như trước nữa. Mình chẳng hiểu tại sao một người đã trải qua nhiều hỉ, nộ, ái, ố như mình mà giờ lại rơi vào trạng thái chai lì với cảm xúc đến vậy.

Giữa tuần này, khi rảnh rỗi chắc chắn mình sẽ tìm và xem vài bộ phim để khơi lại nguồn cảm hứng. Dẫu vui, buồn thì cũng cần phải xem!!!