Thứ Ba, 10 tháng 8, 2021

Ở Sài Gòn mà vẫn nhớ Sài Gòn

 Đây là tháng thứ ba tôi được cơ quan cho làm việc tại nhà vì Thành phố thực hiện giãn cách theo Chỉ thị 15, 16 của Chính Phủ. Trong vài tuần đầu tiên, khi số người nhiễm Covid-19 ở đây chưa tới mức đáng báo động, tôi vẫn duy trì thói quen đi siêu thị mỗi tuần hai lần vào chiều thứ tư và chủ nhật. Vì sống một mình nên tôi không mua quá nhiều hàng hóa, thực phẩm. Tôi đi siêu thị là để được ra ngoài, được hít khí trời sau nhiều ngày ở trong phòng kín. Tất nhiên, mỗi lần bước chân ra khỏi phòng, tôi đều ý thức rất rõ về việc phải bảo vệ chính mình và những người xung quanh bằng cách tuân thủ 5K.

Tuy nhiên, kể từ khi toàn Thành phố thực hiện theo chỉ thị 16, người dân chỉ ra ngoài khi thực sự cần thiết và số người nhiễm Covid-19 có ngày lên tới hơn năm ngàn ca, thì tôi chỉ đóng cửa và ở trong phòng. Tôi đặt mua tất cả các nhu yếu phẩm, đồ dùng cá nhân thông qua các trang web hay app mua hàng. Cả ngày chỉ quanh quẩn trong bốn bức tường và chiếc laptop. Thỉnh thoảng có gặp và trò chuyện với những người ở các phòng trọ bên cạnh, câu chuyện cũng chỉ xoay quanh số ca mắc bệnh ngày hôm qua, đặt mua rau quả ở đâu thì rẻ... Và trong những lần trò chuyện ấy, tất cả chúng tôi đều có một mong muốn chung, đó là Sài Gòn mau khỏe lại để mọi người có thể đi làm, đi ra ngoài một cách thoải mái, tự do như trước.

Gần ba tháng không bước chân ra những con đường lớn, không la cà ở quán xá thân quen khiến tất thảy chúng tôi thấy nhớ Sài Gòn mặc dù đang được Thành phố ôm ấp, vỗ về. Có lẽ không chỉ riêng xóm trọ của tôi mà tất cả những ai đã từng và hiện đang sống ở Thành phố này đều rất lo lắng và luôn cầu nguyện cho Sài Gòn mau vượt qua đại dịch. Nhiều người bỗng thấy nhớ cái cảm giác kẹt xe khi chạy qua đường Cộng Hòa, thèm được hít hà mùi hương cà phê vợt thơm lừng cả một góc phố ở đường Phan Đình Phùng, hay thầm ước được ngồi ngắm nhìn dòng người qua lại khi Thành phố lên đèn ở một vỉa hè nào đó. Hẳn là không ai nghĩ rằng sẽ đến lúc đang sống ở Sài Gòn mà vẫn thấy nhớ, thấy thương Sài Gòn đến da diết.

Thương Sài Gòn vì phải oằn lưng chống dịch trong suốt mấy tháng qua. Thương Sài Gòn vì từng là thành phố không ngủ, năng động và náo nhiệt bậc nhất nhưng giờ đây vắng lặng và im lìm đến phát sợ. Và thương Sài Gòn nhất có lẽ là mỗi khi nghe thấy tiếng còi của xe cứu thương, khi nhìn thấy trên bản đồ thành phố lại có thêm một khu phong tỏa, một bệnh viện dã chiến được dựng lên.

Ngay lúc này, cả nước đang hướng về Sài Gòn. Cũng phải thôi, bởi từ ngàn xưa tới giờ, Sài Gòn luôn dang rộng vòng tay đón người dân tứ xứ đổ về, giúp nhiều người tay trắng dựng nên cơ nghiệp, cưu mang biết bao nhiêu mảnh đời nghèo khổ, bất hạnh. Cho nên, nay Sài Gòn gặp nạn, trở bệnh trước một cơn đại dịch của toàn Thế giới, thì người dân cả nước lại hướng về thành phố này.

Trước sức mạnh quật khởi của Hòn ngọc Viễn Đông, trước tình yêu vô bờ bến của cả nước dành cho Sài Gòn, chắc chắn sẽ sớm thôi, Thành phố sẽ bình phục và lấy lại được phong độ của mình. Hẹn một ngày Sài Gòn sạch bóng “cô-vi”, bạn, tôi và tất cả những ai yêu mến mảnh đất này sẽ cùng nhau xuống đường để được thỏa lòng mong nhớ.

(Bài đã đăng trên Giác Ngộ online)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét