Chiều
nay mình ghé lại số 81 Trần Quốc Thảo, Quận 3 để mua vội một tờ báo. Rất lâu
rồi mình không ghé nơi này, kể ra phải tới 4 – 5 năm. Bởi mình đã thôi viết từ
lâu. Gần đây, những ngày nghỉ dịch ở nhà có nhiều thời gian hơn, mình tự đặt
mục tiêu thỉnh thoảng phải viết cái gì đó cho không bị chai lì cảm xúc. Nhưng
bắt đầu lại thì không hề dễ chút nào, nhiều tối mình ngồi cả vài giờ đồng hồ mà
chẳng viết được gì nên hồn, mặc dù cảm xúc đã có.
Mình cũng rất ít khi viết về bố, thường chỉ là sự nhắc đến trong các bài viết về mẹ hay gia đình. Nhưng bữa ấy, mình nghĩ nhất định phải viết cái gì về bố để nhắc nhớ bản thân. Và bởi suốt cả tuổi thơ mình gắn liền với tiếng đánh thức của bố, bố gọi dậy đi học, bố nấu đồ ăn sáng hay thình thoảng cho mình ít tiền.
Mất một khoảng thời
gian mình không viết, cũng có thể nói là không thể viết được gì, đến hôm nay,
khi cầm tờ báo trên tay mình đã vui mừng khôn xiết. Như là đã tìm lại được
chính mình của ngày xưa, tìm lại được nhiệt huyết của tuổi 20, cái hồi mình còn
khao khát đi và khao khát viết.


