Thứ Ba, 26 tháng 10, 2021

Trở lại Tuần báo Văn nghệ TP. HCM

Chiều nay mình ghé lại số 81 Trần Quốc Thảo, Quận 3 để mua vội một tờ báo. Rất lâu rồi mình không ghé nơi này, kể ra phải tới 4 – 5 năm. Bởi mình đã thôi viết từ lâu. Gần đây, những ngày nghỉ dịch ở nhà có nhiều thời gian hơn, mình tự đặt mục tiêu thỉnh thoảng phải viết cái gì đó cho không bị chai lì cảm xúc. Nhưng bắt đầu lại thì không hề dễ chút nào, nhiều tối mình ngồi cả vài giờ đồng hồ mà chẳng viết được gì nên hồn, mặc dù cảm xúc đã có.

Mình cũng rất ít khi viết về bố, thường chỉ là sự nhắc đến trong các bài viết về mẹ hay gia đình. Nhưng bữa ấy, mình nghĩ nhất định phải viết cái gì về bố để nhắc nhớ bản thân. Và bởi suốt cả tuổi thơ mình gắn liền với tiếng đánh thức của bố, bố gọi dậy đi học, bố nấu đồ ăn sáng hay thình thoảng cho mình ít tiền.

Mất một khoảng thời gian mình không viết, cũng có thể nói là không thể viết được gì, đến hôm nay, khi cầm tờ báo trên tay mình đã vui mừng khôn xiết. Như là đã tìm lại được chính mình của ngày xưa, tìm lại được nhiệt huyết của tuổi 20, cái hồi mình còn khao khát đi và khao khát viết.

 


Thứ Hai, 18 tháng 10, 2021

Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ

Lâu rồi mình mới đọc lại cuốn “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” của tác giả Nguyễn Ngọc Thuần. Quả thực đây là một cuốn sách dành cho thiếu nhi, đặc biệt là dành cho các em ở lứa tuổi tiểu học với tâm hồn ngây thơ, trong sáng và có lối suy nghĩ đơn giản, ngô nghê.

Đọc “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” của Nguyễn Ngọc Thuần, bạn sẽ tìm về được kí ức của tuổi thơ mình với khu vườn đầy cây lá, những buổi tối với bầu trời đầy sao, những người bạn cùng trang lứa… Văn phong của tác giả rất nhẹ nhàng nhưng đầy sự cuốn hút, dù đã từng trải qua nhiều thứ cảm xúc ở đời, thế nhưng Nguyễn Ngọc Thuần vẫn hóa thân rất thành công vào một cậu bé 10 tuổi mà không hề làm mất đi sự hồn nhiên, nhí nhảnh của trẻ thơ.

Thế giới trẻ thơ trong “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” thật bình yên và trong lành tới lạ. Thế giới ấy không hề có smartphone, công nghệ hiện đại, thay vào đó là những người hàng xóm đáng yêu như chú Hùng, ông Tư, cô Hồng, thằng Tí… Dẫu có lồng ghép một chút hiện thực khắc nghiệt, đó là hậu quả của chiến tranh vào tác phẩm, thế nhưng người đọc vẫn cảm thấy thật tự nhiên và cần nhiều hơn những câu chuyện như thế, để có thể truyền tải tới thế hệ đọc sau này về một thời đầy đau khổ mà ông cha ta đã trải qua.

Gấp lại trang sách của Nguyễn Ngọc Thuần, người đọc sẽ được trở về tuổi thơ của chính mình, nhớ lại kí ức hồn nhiên, vô tư của một thời đã qua. Có người sẽ tiếc nuối, có người sẽ mỉm cười thật tươi vì những khoảnh khắc vô tư, vô lo của mình ngày ấy… Và tôi tin rằng sẽ có không ít người sau một thời gian, hay trong những lúc cảm thấy cuộc sống này thật áp lực, mệt mỏi, họ sẽ lật giở lại từng trang sách “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” để có thể tìm kiếm được những phút bình yên, những dư vị ngọt ngào trong cuộc sống hiện tại đầy khắc nghiệt này.