Lâu rồi mình mới đọc lại cuốn
“Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” của tác giả Nguyễn Ngọc Thuần. Quả thực đây là một
cuốn sách dành cho thiếu nhi, đặc biệt là dành cho các em ở lứa tuổi tiểu học
với tâm hồn ngây thơ, trong sáng và có lối suy nghĩ đơn giản, ngô nghê.
Đọc “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” của Nguyễn Ngọc Thuần, bạn sẽ tìm
về được kí ức của tuổi thơ mình với khu vườn đầy cây lá, những buổi tối với bầu
trời đầy sao, những người bạn cùng trang lứa… Văn phong của tác giả rất nhẹ
nhàng nhưng đầy sự cuốn hút, dù đã từng trải qua nhiều thứ cảm xúc ở đời, thế
nhưng Nguyễn Ngọc Thuần vẫn hóa thân rất thành công vào một cậu bé 10 tuổi mà
không hề làm mất đi sự hồn nhiên, nhí nhảnh của trẻ thơ.
Thế giới trẻ thơ trong “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” thật bình yên
và trong lành tới lạ. Thế giới ấy không hề có smartphone, công nghệ hiện đại,
thay vào đó là những người hàng xóm đáng yêu như chú Hùng, ông Tư, cô Hồng,
thằng Tí… Dẫu có lồng ghép một chút hiện thực khắc nghiệt, đó là hậu quả của
chiến tranh vào tác phẩm, thế nhưng người đọc vẫn cảm thấy thật tự nhiên và cần
nhiều hơn những câu chuyện như thế, để có thể truyền tải tới thế hệ đọc sau này
về một thời đầy đau khổ mà ông cha ta đã trải qua.
Gấp lại trang sách của Nguyễn Ngọc Thuần, người đọc sẽ được trở về
tuổi thơ của chính mình, nhớ lại kí ức hồn nhiên, vô tư của một thời đã qua. Có
người sẽ tiếc nuối, có người sẽ mỉm cười thật tươi vì những khoảnh khắc vô tư,
vô lo của mình ngày ấy… Và tôi tin rằng sẽ có không ít người sau một thời gian,
hay trong những lúc cảm thấy cuộc sống này thật áp lực, mệt mỏi, họ sẽ lật giở
lại từng trang sách “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” để có thể tìm kiếm được những
phút bình yên, những dư vị ngọt ngào trong cuộc sống hiện tại đầy khắc nghiệt
này.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét