Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

Ngày xưa ơi!

Nó bất giác nghe được từ phòng dưới vọng lên những tiếng nhạc quen thuộc của mấy bài hát mà nó đã từng rất yêu thích: “cánh đồng tuyết”, “một vòng trái đất”, “mưa sao băng”…Nó lặng người đi và chú ý lắng nghe những ca khúc ngọt ngào đó, thỉnh thoảng cao hứng nó còn nhẩm theo lời bài hát nữa. Nó bắt đầu sống với những kỉ niệm của hai, ba năm trước, cái thời mà nó đang còn đi học, đang còn được tụ tập trò chuyện với mấy đứa bạn thân…

Chợt biết bao kỉ niệm ùa về trong nó, làm nó xúc động biết bao. Nhớ về ngày trước mà nó thấy thật hạnh phúc, và nó cũng đã có một tuổi thơ cực kì tươi đẹp bên đám bạn cùng tuổi. Những buổi trưa hè nó vẫn thường đội đầu trần qua nhà Huế chơi, kiểu gì sang đó cũng bắt gặp diệp và Mai Hương. Cũng như nó, Diệp và Mai hương cũng chẳng bao giờ ngủ trưa, đơn giản rằng sang nhà Huế bọn nó sẽ được nô đùa thoải mái. Và chúng thường rủ nhau ra vườn bưởi chơi, rất mát và ngập tràn tiếng ve, tiếng chim hót

Thỉnh thoảng bọn nó lại tụm lại nghe nó hát. Vui thật. Có khi cả đám lại cười òa lên. Chúng vẫn không quên trao tặng nhau những câu nói hài hước. Trong đám bạn chơi thân với nhau, Huế là đứa nổi bật hơn cả, vì Huế là người sôi nổi, vui tính, hài hước nhất đám. Chính thế mà mọi người yêu quí đặt cho cái tên là “ Huế mộng mơ”.

Tiếng nhạc bỗng dưng tắt khiến nó như bị vỡ mộng,nó lại trở về với hiện tại. Cuộc sống đã thay đổi rồi. Nó đã là sinh viên đại học rồi, sống xa nhà, xa bạn bè. Và cũng bốn, năm tháng nay nó chưa được trò chuyện huyên náo với mấy đứa bạn thân như ngày xưa. Thỉnh thoảng vẫn hay lên facebook hay nhắn tin qua điện thoại, nhưng nó vẫn thấy lòng buồn man mác. Nhiều khi nó còn khóc thầm nữa. Nước mắt rơi không phải vì yếu đuối, mà vì nó thấy tiếc, thấy nhớ những tháng ngày đã qua…

Con tàu tuổi thơ đã xuất bến từ lâu mà sao nó vẫn trông ngóng một điều gì đó. Thật khó hiểu ?!

Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013

Chỉ là nỗi nhớ

 Lâu lắm rồi nó mới cảm nhận được mùi vị quê hương, mùi đất, mùi rơm rạ bốc lên hơi nồng. Cái nắng đầu hạ đã bắt đầu lộ rõ. Nắng cùng với ve kêu  khiến ai nấy cũng vui mừng chào đón hạ về!

Nhớ lại ngày bé nó vẫn thường hay rủ mấy đứa bạn cùng xóm ra ruộng lúa gặt rồi để chơi, lùa nhau, cười đùa vui vẻ lắm. Cảm giác khi đó thích thú vô cùng. Trời xế chiều, cái nắng đã dịu bớt, nền trời chỉ còn là một màu đỏ của hoàng hôn, cơn gió mùa hạ khẽ thổi mang về những mát lành của sự sống. Thôn quê được người ta yêu mến cũng chính vì thế.

Xa quê hương, và nhất là lại sống ở mảnh đất Sài Thành hoa lệ này khiến nó không khỏi nhớ về hình bóng quê nhà. Nhớ, nhớ lắm! Rồi mai này nó sẽ về quê hay lại như bao người khác, trưởng thành rồi thì lại bị níu chân bởi những cám giỗ của đồng tiền…Nó ngẩn ngơ suy nghĩ ?


Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013

Người bạn thân trong cuộc đời (1)

           Người bạn quan trọng nhất trong cuộc đời không hẳn đã là người luôn đi cùng bạn, mà đó là người luôn quan tâm và an ủi khi bạn yếu mềm nhất. Khoảng cách, vị trí cách xa nhau không là gì cả nếu đó là một tình bạn chân thành và đáng quí. Luôn quan tâm, thỉnh thoảng nhắn một vài tin nhắn, một cuộc điện thoại cũng có thể tiếp thêm sức mạnh cho nhau. Tình bạn chân chính được xây dựng từ trái tim và cảm xúc từ cả hai phía.

            Có lẽ mình đã may mắn hơn nhiều người vì mình có được những người bạn tốt trong cuộc đời. Tuy là giờ ít có dịp gặp nhau hơn, vì mình thì học trong thành phố HCM còn bọn bạn thì lại cùng nhau ra Hà Nội, nhưng không sao, thình thoảng lên face vẫn chat chít nói chuyện. Vui, ôn lại toàn là những kí ức của tuổi thơ, của một thời học sinh cấp 3. Thật là nhớ những buổi cả nấy đứa được nghỉ học rồi tụ tập ở nhà Huế nói chuyện, cùng nhau cười đùa, kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện trên đời mà chẳng bao giờ biết chán. Nhớ những lần Huế làm trò cười, nhớ những lần chọc chị Diệp….Có rất, rất nhiều những kỉ niệm sẽ tồn tại trong lòng cả nấy đứa và đi đến cuối cuộc đời.

1.      Huế - một người hay nói, vui vẻ nhất đám:


Là một cô em họ nhưng lại hơn mình một tuổi, nhà khá gần nhau, đi bộ chắc khoảng 3 phút là đến. Từ ngày bé đả chơi với nhau, lớn lên lại càng thân hơn nữa. Đặc biệt là từ ngày học cấp 3 vì cùng học cùng trường với nhau, luôn chờ nhau đi học và cùng nhau đi về. Những ngày hè trời nóng hay những ngày đông giá lạnh cũng luôn cùng nhau đi học. Chúng ta cùng chung một sở thích đó là thích học môn Văn, thích làm nhà báo…. Vui vẻ, luôn làm người khác cười, dường như đó đã là xứ mệnh của Huế thì phải. Dẫu biết rằng có rất nhiêu điều Huế dấu kín trong lòng về chuyện gia đình…, cũng muốn chia sẻ, nhưng lại thôi. Không sao cả, lúc nào cũng thấy Huế nghị lực và nở nụ cười rạng rỡ trên môi là được rồi. Cuộc đời vốn không dễ sống như ta tưởng. Nếu là một cuộc đời êm đềm thì có lẽ cũng không hay lắm vì khi đó ta sẽ không nhận ra giá trị của cuộc sống và những thứ mà ta đang sở hữu. Cố lên nhé cô bạn tốt. Hy vọng chúng ta sẽ sớm gặp lại trong thành phố HCM này một ngày không xa nhé. Hehe ^ ^

2.      Mai Hương – em gái nhà cậu.


Càng lớn lại càng xinh gái đấy Hương ạ, không biết là đã để ý anh nào chưa nữa. Kén lắm thôi. Mà cũng gần ra trường rồi nhờ, không biết là cậu mợ có “tống cổ” cô vào đây không nữa. Vào đây cũng tốt mà, cuộc sống rất thoải mái, không bon chen tới mức giống như ở Hà Nội đâu. Cô là người vô tư, hồn nhiên nhất đám, có gì nói nấy. Và là người ít có tâm trạng nhất cả đám. Như thế thì mới thoải mái mà sống được, chứ mà cứ nội tâm như chị Diệp thì khổ lắm, mọi chuyện đều dấu kín trong lòng cũng không phải là một biện pháp hay. Mà chắc là vô tư, không suy nghĩ nhiều nên trông cô mới xinh gái và và trẻ thế đấy. Học ra trường đi rồi khăn gói vào đây với anh và chị Hồng nhà cô nhá.

3.      Diệp – người chị họ.


Thật sự mà nói thì chúng ta ít có dịp gặp nhau, tại vì hồi học cấp 3 chị học một trường, em học một trường, nhưng có lẽ chúng ta lại là người có nhiều kỉ niệm nhất đấy. Nhớ nhất là những lần đi chăn trâu ấy nhờ, ngày đó còn nhỏ, suốt ngày cưỡi trên lưng trâu đi khắp cánh đồng, chỗ nào cũng biết. Đúng là con nít, vô tư và hồn nhiên lắm thôi. Giờ nghĩ lại thấy sao mà nó đẹp đến thế chứ. Trong cả đám chơi thân với nhau, chị là người ít nói nhất, sống nội tâm nhất, em cũng biết điều đó, và thỉnh thoảng em cũng hay trò chyện, chia sẻ với chị. Đợt Tết em về cũng chỉ gặp chị được có 1 lần, nói chuyện cũng không được nhiều lắm. Thấy nhớ những lần ngày xưa sang nhà chị ăn bòng bòng, rồi hai đứa đi lấy hoa sen…Cũng có nhiều kỉ niệm chứ nhờ. Chắc là chị  không vào Nam sống đâu nhỉ. Hẹn gặp chị trong dịp Tết lần này nhé!