Thứ Năm, 28 tháng 8, 2014

Điểm thi Học kì 2 năm 2

Cuối cùng thì cũng đã có hết điểm của học kì 2. Bảng điểm lần này khá tốt (Tròn 3 chấm). Cao nhất từ trước tới giờ. Nhưng mình vẫn thất vọng vô cùng. Mình hy vọng và mong đợi nhiều hơn như thế. Bạn của mình cũng có đứa rớt, chia buồn cùng nó.

Mình quyết định học song ngành. Vừa học Cử nhân, lại vừa học Sư phạm. Dù sao mình cũng muốn sau này được đứng trên bục giảng một lần. Một lần được các em học sinh gọi bằng “Thầy”. Tới bây giờ, đã bước sang năm 3 nhưng mình vẫn chưa định hình được sau này mình sẽ làm gì. Đôi khi mình chỉ muốn cứ thế học nữa, học mãi mà chẳng phải đi làm. Bởi mình sợ cái cảnh thất nghiệp lắm. Bốn năm cha mẹ nuôi ăn học, tiêu tốn bao nhiêu tiền của, đổi lại, ra trường là một thằng công nhân, bốc vác, làm thuê kiếm cơm từng bữa thì thật xấu hổ và tội lỗi.


Mình chẳng mơ học cao học. Mình ngán học để lấy cái danh. Mình chỉ muốn học thêm cái nghiệp vụ báo chí để sau này làm công việc mà mình yêu thích nữa là OK thôi. Con đường đó là con đường vòng, là con đường dài gấp đôi người khác phải đi, nhưng mình tin rằng mình vẫn đủ sức để chạy đua với nó.


Kì này mình đăng kí học rất nhiều môn. Nhiều hơn cả mấy đứa ở lớp mình. Không biết có đủ sức chiến đấu tới cùng hay không nữa. Năm học mới sắp bắt đầu. Mình cảm thấy hào hứng nhưng cũng chút lo âu. Hy vọng mọi thứ sẽ ổn.

Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2014

Mùa thu Sài Gòn

Tôi đến Sài Gòn vào những ngày mùa Thu đậm sắc vàng. Những cơn gió khe khẽ thổi làm bay những tán lá. Trời Thu trong veo, cao vời vợi, chút nắng vàng nhẹ ấm áp tạo cảm giác thoải mái cho con người.

Mùa Thu là mùa để lại nhiều ấn tượng và nỗi nhớ. Thi nhân ta xưa đều cho rằng Thu buồn. Phải, mùa Thu bao giờ cũng mang trong mình một chút buồn man mác. Nhưng cái buồn ấy không phải là sự ủy mị khiến người ta đau lòng. Thu buồn một cách lãng mạn, buồn một cách cuốn hút.


Có lẽ bởi khi tới, Thu mang theo một khoảng trời trong veo, chút nắng vàng e ấp, chút gió mang hơi lạnh. Mọi thứ cứ nhẹ nhàng, êm mượt, thời gian cũng vì đó mà như đứng yên, cho nên người ta mới thấy Thu buồn. Buồn và Đẹp xưa nay vốn là hai người bạn tâm giao. Mùa Thu đẹp nhưng buồn, mùa Thu buồn nhưng lại đẹp. Chính vì sự kệt hợp hài hòa hai yếu tố này, cho nên Thu là mùa đặc biệt nhất trong năm.

Mùa Thu Sài Gòn khác với mùa Thu của tiết trời ngoài Bắc, nhất là Hà Nội. Ở Hà Nội, Thu về là người ta đã cảm nhận được cái lạnh rõ rệt, hương hoa sữa phủ khắp những cung đường. Còn ở Sài Gòn, Thu tới người ta nhận biết bằng những hàng cây bắt đầu thay lá mới, bằng hương café lúc nồng nàn, khi thoảng thoảng từ phố này sang phố kia. Đôi khi buổi sáng mùa Thu ở Sài Gòn cũng mang một chút se se lạnh. Cái lạnh làm con người ta thấy dễ chịu và sảng khoái vô cùng. Nhất là đối với những người từ ngoài Bắc vào, bởi lạnh là đặc trưng của miền Bắc. Một buổi sáng thức giấc tại Sài Gòn, ta cảm nhận được chút lạnh của những ngày đầu Thu, cảm xúc như vỡ òa bởi lâu lắm rồi mới tìm lại được cảm giác thân thuộc. Chút se lạnh ấy sẽ xoa dịu nỗi nhớ nhà luôn đau đáu trong lòng những người xa quê.

Mùa Thu đến như khoác lên thành phố mang tên Bác một chiếc áo mới. Chiếc áo dài duyên dáng, thướt tha của một người con gái. Chiếc áo ấy trung hòa về màu sắc, giản dị về kiểu dáng nhưng lại cuốn hút được bao ánh nhìn. Làm bao người phải si mê, ngây ngất. Nhịp sống ở Sài Gòn vốn sôi động, tất bật, ấy thế mà khi Thu đến mọi thứ dường như có sự thay đổi. Mọi thứ cứ như chậm lại. Phải rồi, chậm lại để ngắm nhìn mảnh đất Sài Gòn đang chuyển dạ vào Thu.

Những ngày Sài Gòn vào Thu, tôi thích ngồi một mình ở các công viên, nhất là các công viên lớn như công viên 23 – 9, công viên Tao Đàn hay công viên 30 – 4. Chọn cho mình một chỗ ngồi ưng ý, tôi đưa mắt nhìn lên bầu trời cao xanh. Những tia nắng mùa Thu không gay gắt và chói chang như mùa hạ. Nắng của Thu Sài Gòn là thứ nắng vàng nhẹ, tươi tắn và ấm áp vô cùng. Thỉnh thoảng tôi ngồi lặng yên và nhắm nghiền mắt lại để mơ màng về một điều gì đó xa xăm, không cụ thể. Chỉ biết rằng khi đó những dòng dòng cảm xúc trong tôi có chút gì đó dịu ngọt vô cùng.
Tôi thích ngắm nhìn cả những tán lá vàng của các hàng cây cổ thụ. Nếu như hè về, thành phố chỉ có một vài góc phố bị nhuộm đỏ bởi sắc hoa phượng, thì khi Thu đến, toàn thành phố được phủ bởi một sắc vàng của lá cây. Những chiếc lá vàng thi nhau rụng xuống khi những cơn gió vô tình lướt qua. Có những chiếc lá thì lạnh lùng rơi ngay xuống đất, nhưng cũng có những chiếc lá dùng dằng mãi vẫn chưa muốn đi, cứ chao qua, chao lại. Rồi có cả những chiếc lá ham chơi, cố tình đu theo cơn gió để được đi tới một nơi nào đó thật xa.

Mùa Thu cũng chính là mùa mà Sài Gòn đông vui và nhộn nhịp nhất trong năm. Bởi đó là thời điểm tựu trường, bước vào năm học mới. Hàng ngàn học sinh, sinh viên nô nức tới trường nhập học với một niềm vui phơi phới. Cũng chính thế mà cả thành phố bừng tỉnh sau những cơn say nắng kéo dài khi mùa hạ vừa bước qua.

Tôi chỉ mới gắn bó với mảnh đất Sài Thành này gần ba năm. Chừng ấy thời gian chưa là gì so với cả một đời người. Thế nhưng ít ra thì nó cũng đủ để cho tôi trải nghiệm và cảm nhận được những điều tốt đẹp và những vẻ đẹp của thành phố xa lạ này. Cho đến ngày hôm nay, trái tim non nớt của tôi đã thực sự bị rung động bởi thành phố mang tên Bác. Tình yêu đầu đời của tôi không dành riêng cho một ai cụ thể, mà nó dành trọn cho Sài gòn thân thương và hàng triệu, hàng triệu con người đang sinh sống trên mảnh đất này.



Chủ Nhật, 17 tháng 8, 2014

Ngày mai tôi sẽ như thế


Ngày mai tôi sẽ sống một cuộc sống khác, tôi sẽ làm những điều mình thích và theo đuổi những gì mình ước mơ. Tôi sẽ nhuộm tóc, đủ các loại màu sắc, thay đổi theo tâm trạng. Tôi sẽ đeo khuyên tai, không chỉ một mà nhiều cái. Tôi sẽ xăm mình, không chỉ một chỗ mà khắp cả cơ thể của tôi đều sẽ có những hình xăm khiến người xem phải ghê rợn, sợ hãi.

Ngày mai, tôi sẽ bỏ học. Bởi tôi chán với những ngày cứ hai buổi cắp sách tới trường. Những việc đó tôi đã làm suốt 18 năm qua. Không nghỉ học bữa nào, ngày nào lên lớp tôi cũng chăm chú nghe giảng và chép bài đầy đủ. Tối đến, cứ 7 giờ là tôi lại ngồi vào bàn hì hục học bài. Còn ngày mai, ngày mai tôi sẽ khác. Tôi sẽ kiếm một công việc gì đó để làm, một thằng công nhân rẻ rúng, hôi hám, một thằng ăn mày bẩn thỉu, suốt ngày lê la ngoài đường xin ăn. Hay sẽ là một tên trộm cướp giết người không ghê tay cũng được.

Ngày mai, nếu ai đó chỉ vô tình nhìn tôi mà khiến tôi không hài lòng, tôi sẽ xông thẳng vào và đấm cho tên đó vài cái. Dù phải ngồi tù tôi cũng chịu, bởi tôi muốn sống một cuộc sống phung phí và chẳng phải suy nghĩ gì. Tôi đã chán ngắt với cái cuộc sống gò bó cứ phải thế này phải thế kia, làm gì cũng phải suy nghĩ, so đo xem nên hay không nên, lợi hay hại, có ảnh hưởng gì tới gia đình, bạn bè không.


Tôi sẽ vào các quán bar, vũ trường và chơi thâu đêm suốt sáng, lên giường với một ai đó mà tôi thích, mặc kệ hậu quả sẽ như thế nào. Tôi chẳng cần quan tâm, tôi chỉ cần biết thỏa mãn những sở thích hiện tại của mình là được rồi. Sao phải xét nét điều này điều kia làm gì cho mệt. Đời người có hạn, sao ta không làm những gì mình thích?!

Tôi sẽ hút thuốc, sẽ dùng chất kích thích, sẽ sử dụng ma túy để nếm trải đủ mọi thứ mà trong cuộc đời có. Sống là để tận hưởng mà, sao ta không cho mình thử dù chỉ một lần chứ?

Sao ta cứ phải khoác lên mình những bộ quần áo lượt là, nghiêm chỉnh, sao tóc tai cứ phải gọn gàng, sao không được ăn nói sỗ sàng…Có ai bắt buộc đâu, hay chỉ là chính chúng ta tự buộc cho mình một sợi giây giới hạn vô hình đó.

Nhưng….

Đó chỉ là những là những suy nghĩ được lóe lên trong đầu tôi vài giây mà thôi. Sau đó, nó bị dập tắt bởi biết bao thứ.

Sau tôi là cả một gia đình, một gia đình nền nếp, có văn hóa. Sau tôi là ba, mẹ đã hy sinh chịu đựng và nuôi tôi suốt cả cuộc đời mà không một lần than vãn. Sau tôi là anh, chị luôn gương mẫu, nghiêm túc và khuyên tôi làm người phải biết suy nghĩ, biết trước biết sau. Sau tôi là cả 12 năm đi học với hạnh kiểm loại tốt, ngoan ngoãn, lễ phép….là biết bao và biết bao điều mà khiến tôi không thể đánh mất mình trong một phút bồng bột của tuổi trẻ.

Tôi thích nhuộm tóc, nhưng tôi chưa bao giờ nhuộm, tôi thích xăm mình nhưng chưa bao giờ thử, tôi muốn hút thuốc nhưng chưa một lần cầm bao thuốc…

Tôi đã từng đập hỏng cái laptop của mình, mọi bộ phận của nó tan tác, rời rạc ra, nhưng ngay sau đó tôi phải lao vào kiếm tiền để sửa lại. Tôi đã ném chiếc điện thoại vào tường, nó văng ra từng mảnh, nhưng sau đó tôi lại lặp lại như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Tôi sẽ không được vi phạm đạo đức, làm sao tôi có thể trộm cắp, đi bar, đi vũ trường được. Vì sau này tôi sẽ là một thầy giáo gương mẫu, nếu không thì cũng là một thằng nhà báo có đạo đức.

Ngày mai tôi vẫn sẽ là tôi của hôm nay, và có lẽ tôi của hôm nay sẽ là tôi của ngày mai, ngày kia, và mãi mãi như thế!

Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2014

Xin chào tháng 8!

Tháng 8 về, vậy là trời đã bắt đầu chuyển dạ vào thu. Những cơn mưa đầu hạ cũng đã bắt đầu thưa dần, nắng cũng trở nên dịu nhẹ. Trời vào Thu, mà lòng người cũng bình yên tới lạ thường. Những tháng ngày của tuổi trẻ cứ dần qua đi, có chút tiếc nuối, nhớ nhung về một thời của những kí ức đẹp đẽ ấy. Nhưng rồi mọi thứ lại sẽ đâu vào đấy cả thôi, tự biết mình phải làm gì và cần làm gì để trưởng thành và khôn lớn.

Cuộc sống có bao nhiêu đâu mà sao ta cứ phải hờ hững với nhau. Cứ mỉm cười và đón nhận mọi thứ, dù đó có thể là bão giông, khó khan cách trở. Cứ sống hết mình, sống toàn tâm, toàn lực thì đâu có chuyện hối tiếc, xót xa khi mọi thứ cứ thế qua đi.

Tháng 8 về, bầu trởi gợn song u buồn của một người con gái đẹp nhưng buồn, buồn nhưng lại cuốn hút biết bao gã si tình như ta. Tháng 8 về, những hàng cây bắt đầu thay lá từ xanh sang vàng, và thế là những cơn gió chỉ cần khe khẽ thổi thôi cũng đủ để khiến mọi thứ phải chia ly, tan tác. Có chú chim nào còn buồn hót véo von để đón chào những ánh nắng ban mai của ngày mới? Lòng người cũng còn ai sung sướng vì thấy ánh bình minh nữa không?


Tháng 8 về, mong sao trời sẽ mang theo chút se lạnh của tiết trời miền Bắc, để thỏa một nỗi nhớ quê đau đáu trong lòng.

Chia tay vói những cơn mưa hạ, ta đến với một vùng mây trời bình yên, được ngắm bầu trời xam xám, cao xanh vời vợi mà không chút nheo mắt vì có còn đâu những sợi nắng vàng.

Chào tháng 8 với bao mơ mộng. Tháng 8 của mình là tháng của nghỉ ngơi, của đợi chờ một năm học mới. Thế là đã tạm biệt năm 2 của thời sinh viên đáng nhớ. Hành trang để bước vào năm ba với khoảng thời gian kiến tập. Và rồi chẵng mấy chốc lại sẽ tự bươn chải ở cuộc sống này.

Có lẽ nào thời gian ngừng trôi không? Để ta còn thong dong những tháng ngày của tuổi trẻ ngủ quên trên những mơ ước của mình.!

Chào tháng 8!