17 giờ chiều 30 Tết
Thế là chỉ còn vài giờ đồng hồ nữa thôi là bước sang năm mới. Một năm đầy biến động và thay đổi trong cuộc đời mình sẽ đi qua. Hy vọng năm mới, nước mắt sẽ không còn lăn dài trên má, những nỗi sợ hãi trên má không còn đeo bám mình. Hy vọng may mắn và bình an sẽ đến với gia đình, bạn bè và cả chính mình nữa.
Tiết trời hôm nay khá dễ chịu, không còn cái lạnh buốt của mùa đông miền Bắc, hôm nay trời hửng nắng. Ấm lòng. Mình đã dọn dẹp nhà cửa xong xuôi. Về quê chẳng làm được gì, chỉ biết ở nhà cơm nước và dọn dẹp nhà cửa giúp bố mẹ, thế thôi. Bây giờ mình chờ đợi để xem Táo Quên 2014.
Có lẽ từ nay về sau mình đã bắt đầu cảm thấy chán và nói đúng hơn là sợ Tết. Vì Tết đến có nghĩa là mình già đi một tuổi. Mình chẳng thích già đi tẹo nào. Giá mà mình cứ như thế này mãi nhỉ!
Một năm đầy dông gió sắp đi qua. Một năm mình đau khổ và dằn vặt bởi biết bo nhiêu chuyện. Cuộc đời mình có lẽ là một chuyến đi, mà chuyến đi ấy sao phải khổ sở và đau đớn đến như vậy. Mình sinh ra đời đã là một sai lầm rồi thì phải. Năm mới này, mong rằng mình sẽ không còn ngả nghiêng với những cơn bão của cuộc đời nữa.
Mới hôm nào viết entry về tháng 12, thế mà hôm nay đã là ngày cuối. Mưới hai ơi, mùa rơi! Đúng thế, tháng mười hai đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh. Hy vọng những nỗi đau trong cuộc đời mình cũng nhanh chóng qua đi. Ngày mai liệu cuộc đời mình có hết được những sóng gió ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét