Tôi thích những buổi chiều mùa hạ
một mình ngồi trên sân thượng. Đó là những buổi chiều có chút nắng vàng nhẹ, và
những cơn gió khe khẽ thổi. Tôi đưa tầm mắt nhìn ra cánh đồng xanh bạt ngàn,
trải dài tới vô tận, cảm giác thật thoải mái và nhẹ nhõm biết bao. Không khí
của thôn quê như thấm vào từng thớ da thịt tôi. Miệng thầm nghêu ngao một vài
giai điệu thân quen, cùng với tiếng gió thổi, tôi bỗng cảm thấy mình biến thành
một chàng nghệ sĩ đang trải lòng mình trước cánh đồng bát ngát.
Nhưng đó là những ngày xưa khi
tôi còn là cậu học trò cấp 3 mơ mộng. Tôi thường chọn một chỗ ngồi trên sân
thượng, xem đó là khoảng không gian riêng của mình, khi buồn cũng như khi vui.
Những lúc ấy, tôi như được chìm đắm trong màu xanh của đồng ruộng, màu của
hoàng hôn, và những cơn gió mát lạnh nồng nàn. Những âm thanh của đồng quê,
tiếng gió vi vu, tiếng ếch nhái ềnh oang, hoặc có khi là tiếng chim lạc đàn
đang gọi bạn…
Không gian ấy chỉ còn trong ký
ức, bây giờ tôi đã là một sinh viên đại học, sống xa nhà giữa thành phố Sài Gòn
hoa lệ. Sài Gòn bây giờ cũng có những dòng kênh xanh mát buổi chiều, những thảm
cỏ xanh, những bồn hoa rực rỡ… Nhưng làm sao có thể tìm được một góc bình yên
như ở quê nhà mình, trên cái sân thượng ấy. Những buổi chiều êm ả và mát rượi ở
quê tôi mãi là một chốn bình yên, chờ đợi tôi trở về.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét