Biết được lịch nghỉ Tết kéo dài hơn một
tháng, nó náo nức trong lòng vì mong được trở về ngôi nhà thân yêu sau bao ngày
xa cách. Thi xong môn cuối cùng, nó thu dọn lại đồ đạc, quần áo, nhưng nó vẫn
không quên đi phượt với mấy đứa bạn thân trước khi bắt xe về chỗ anh nó.
Đi phượt với bạn bè quả thực là rất vui,
hát hò, ăn uống, tán gẫu… những thú vui của sinh viên. Nguyên cả một ngày trời
dành cho bạn bè, giờ là lúc nó ngồi và tưởng tượng ra cái cảnh khi nó đặt chân
về ngôi nhà có ba, có mẹ. Chắc ba mẹ nó sẽ vui lắm khi biết nó sắp về. Không biết
ba mẹ nó có mập ra chút nào không nhỉ, hay lại ngày càng ốm đi vì phải lao lực
kiếm tiền nuôi nó ăn học? Nghĩ đến đây bỗng nhiên nó thấy xúc động lạ thường…và
nó thấy nhớ ba mẹ nó ghê lắm.
Sáng hôm sau nó bắt xe xuống chỗ anh nó,
chơi hai hôm, anh nó đã đặt vé xe cho nó rồi. Quãng đường từ Bà Rịa về nhà nó
khá xa, phải mất hai ngày một đêm hoặc hai đêm một ngày. Ngồi trên xe mà lòng
nó hồi hộp lạ thường, thỉnh thoảng nó lại nhắn tin với mấy đứa bạn để giết thời
gian, và cũng là báo tin cho bọn chúng là nó sắp về.
Chặng đường dài cuối cùng cũng đã khép lại,
nó đã về tới mảnh đất quê hương rồi. Hơn một giờ nó gọi điện cho ba mẹ nó lên
đón. Trước hết, nó cảm nhận và thích thú bởi cái lạnh của miền Bắc trong những
ngày cuối đông. Nó thích vô cùng, ở trong kia không có cảm giác lạnh như thế
này, cho nên nó ngửa cao cổ để đón lấy từng
cơn gió mùa đông khẽ rít. May mà trời không mưa phùn. Ba mẹ nó đã lên tới nơi,
nó gặp lại chiếc xe quen thuộc đã gắn bó với nó trong suốt năm học lớp 12, chiếc
xe chính là phần thưởng ba mẹ dành cho nó khi nó đạt thành tích cao trong học tập.
Mẹ nó vẫn như ngày xưa, ba nó thì ốm hơn
một chút. Ừ, ba mẹ nó cũng đã có tuổi rồi mà. Nó nghĩ thầm và thấy kính trọng
ba mẹ nó nhiều hơn. Có lẽ nó may mắn hơn chị và anh nó, mặc dù giờ đây anh chị
nó đã có gia đình riêng và kinh tế cũng ổn định. Nó vẫn thường nghe anh chị nó
kể lại là ngày bé nó được cưng chiều lắm. Anh chị nó sinh ra trong cái thời
kinh tế còn khó khăn, còn nó, sinh ra khi gia đình đã ổn định. Lớn lên do nó học
tập tốt cho nên nó cũng chẳng phải làm gì cả. Anh chị nó đã có gia đình rồi, bởi
thế ba mẹ lại càng chăm lo cho nó nhiều hơn. May mắn, song nó thấy mình cần có
trách nhiệm, nghĩa vụ nhiều hơn với ba mẹ.
Hạnh phúc với nó chính là những phút
giây được gần bên ba mẹ, được ngồi cùng ba mẹ để trò chuyện và ăn một bữa cơm đầm
ấm. Thế đấy, hạnh phúc chỉ đơn giản vậy thôi, nhưng sao bây giờ nó mới nhận ra
cơ chứ. Phải chăng là bây giờ nó mới lớn khôn???
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét