Cuối năm, mình muốn viết một cái gì đó
thật dài để tổng kết lại cả một năm qua
của mình về tất cả các hoạt động, về chuyện tình cảm, học hành, bạn bè, công việc.
Nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu và phải viết như thế nào. Mình sống nội
tâm, nhưng rất đơn giản và cũng chẳng phải khó gần lắm. Ai đối xử với mình như
thế nào thì mình đối xử lại với họ như vậy. Với những người mình ghét thì mình
không bao giờ bắt chuyện, còn với những người mình yêu quí thì dù họ có làm gì
mình vẫn luôn thân thiết. Trừ phi họ phản bội hay làm mình tổn thương một cách
quá đáng.
Mình đã đi qua tuổi 20, đã sống hết
mình, sống là mình, sống trọn vẹn với từng phút giây trong đời. Mình đã từng rất
vui, rất hạnh phúc, nhưng mình cũng trải qua nhiều cảm giác khổ đau. Mọi thứ cảm
xúc trong đời với mình, mình đã từng trải qua. Để rồi giờ đây vết thương lòng
trong mình quá lớn, mỗi lần nghĩ lại mình lại thấy xúc động, tủi thân.
Mình từng yêu và mình từng chia tay. Đến
bây giờ, đã hai năm nhưng mình không thể bắt đầu với một người mới được. Thỉnh
thoảng trong mình vẫn hiện về những cảm xúc và kỉ niệm với người yêu cũ. Lúc mới
chia tay, mình chẳng buồn đến như thế này, nhưng không hiểu sao dạo này mình
hay buồn, hay suy nghĩ vẩn vơ. Mình muốn yêu, muốn được yêu nhưng lại không thể
mở lòng đón thêm một ai đó nữa. Cũng có thể mình đã từng thất bại nên giờ đây
mình sợ sự chia ly.
Mình luôn ý thức sâu sắc về cuộc sống của
chính mình. Mình tính toán mọi điều khi mình dự định sẽ làm một điều gì đó.
Cũng có lúc mình làm một vài điều tùy hứng. Mình cũng sống sôi nổi, nhiệt huyết.
Đủ để cuộc sống không đến nỗi buồn tẻ. Thỉnh thoảng mình vẫn nổi loạn, hư hỏng
đủ độ. Nhưng đến giờ, mình vẫn là mình, vẫn là con của bố mẹ mình. Vậy là đủ để
hạnh phúc rồi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét