Đôi khi tôi thấy mình cô đơn đến lạ. Mặc
dù quanh tôi vẫn luôn có bạn bè, đồng nghiệp. Những lần ngồi trên xe bus, trong
tôi có hai cảm giác trái ngược nhau hoàn toàn. Cảm giác thứ nhất là vui mừng và
có chút gì đó thư thái, nhẹ nhõm. Tôi thích được rong ruổi trên những chiếc xe
bus đi khắp các con phố Sài Gòn. Tôi thích cái cảm giác ngồi trên xe bus và ngắm
nhìn hai bên đường, thích những đoạn đường mà không có nhà cửa, hai bên có thể
là hàng cây hay một con sông, cánh đồng nào đó. Có những ngày rảnh rỗi, tôi lại
xách ba lô lên và bắt một chuyến xe bus, ngồi từ đầu đến cuối bến rồi lại đi ngược
lại để về nhà. Nhiều lần đã thành một thói quen trong tôi. Tôi thích nhất khi
ngồi xe bus khi thành phố đã sáng đèn rực rỡ. Khung cảnh lúc ấy mới thật tuyệt
vời làm sao. Đèn đường, đèn nhà, đèn xe cộ, mọi thứ cứ tưởng là một mớ hỗn độn,
nhưng không. Tôi thấy đó là một sự hòa quện tuyệt vời đấy chứ! Cảm giác thứ hai
của tôi khi đi xe bus đó chính là cảm giác buồn, vương vấn và một chút cô đơn.
Tôi cô đơn bởi tất cả những lần tôi ngồi xe bus cũng đều có mình tôi. Tôi cô
đơn và chạnh lòng hơn khi vô tình nhìn thấy một cặp đôi nào đó cùng nhau dạo
trên phố hay người này ôm eo người kia. Tôi buồn, buồn vô hạn và thấy buồn cho
chính mình. Tôi chưa bao giờ có cảm giác đó, chưa có cảm xúc được ôm một ai đó
vào lòng. Tôi thấy mình cô đơn giữa thành phố rộng lớn này. Ngồi trên xe bus,
tôi cứ luôn suy nghĩ vẩn vơ, để rồi tự tạo ra cho mình những khoảng trống vắng
và cô quạnh.
Đôi khi, tôi nghe đi nghe lại một ca
khúc liên tục mà không biết chán, thỉnh thoảng còn nhẩm theo giai điệu ca khúc ấy
nữa. Tôi thích nghe những khúc ca nhẹ nhàng, và giàu cảm xúc. Những lời ca như
thấm dần vào con người tôi để rồi nó chẳng những không ru được hồn tôi mà còn
khiến tôi suy nghĩ nhiều hơn về những chuyện đã qua, những kỉ niệm đã trôi qua
từ rất lâu rồi.
Đôi khi tôi muốn yêu một ai đó và muốn
được ai đó yêu thương. Nhưng tôi vẫn là một người trẻ cô đơn khi mà bằng tuổi
tôi, ai nấy cũng đều có đôi có cặp.
Dạo này, tôi hay suy nghĩ nhiều về chuyện
tình cảm. Tôi tự biết mình rất cô đơn, nhưng tôi chẳng thể mở rộng lòng mình để
đón nhận thêm một ai được nữa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét