Thứ Tư, 14 tháng 10, 2015

Cầu trời hai chữ bình yên!

Mình là người không dễ tha thứ, bởi thế những gì người khác lừa dối và làm tổn thương khiến mình không thể nào nhìn mặt họ được nữa. Đành phải chấp nhận buông bỏ nhau, thậm chí là không nhìn mặt nhau.

Thực ra, những người không dễ tha thứ cho lỗi lầm của người khác, như mình chẳng hạn, lại sẽ là người đau nhất. Cũng chỉ vì đã quá tin, đã đặt hy vọng quá nhiều để rồi giờ đây thấy hụt hẫng và dường như mất phương hướng. Giá như đã không hy vọng nhiều, hay có thể bắt đầu muộn hơn một chút. Thì giờ đây có lẽ mình sẽ nhẹ lòng hơn và thanh thản hơn nhiều.

Lại một lần nữa tự làm mình đau, tự làm mình tổn thương rồi tự khóc. Những phút giây bình yên trong cuộc đời mình không lẽ hiếm hoi đến vậy sao. Ngày mai, chỉ ngày mai thôi mình cần phải mạnh mẽ và bản lĩnh. Dẫu có buồn, đau, mình sẽ vẫn cười và sẵn sàng đón nhận tất cả.

Chỉ mong rằng từ giờ về sau mình sẽ được yên an!


Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2015

Sài Gòn mùa trở gió

Hôm nay Sài Gòn se lạnh khiến mình nhớ tới những ngày đầu tháng 10 ở quê mình. Mùa này, quê mình gió mùa cũng đã bắt đầu thổi, cái tiết trời cuối thu đầu đông mang đến cái cảm giác lành lạnh, thích thích cho nhiều người. Trong đó có mình. Mình nhớ cứ đến khoảng thời gian này là mình phải khoác áo ấm đi học rồi. Còn vào tháng 11 thì rét ghê lắm.

Giờ mình nhớ tới những ngày đi học tới lạ thường. Đã hơn 3 năm rồi, mình giờ đã 21 tuổi. Xa cái thời học sinh cũng gọi là khá lâu. Nhưng sao mình vẫn nhớ như in những kỉ niệm buồn vui của thuở ấy. Mình nhớ những buổi chiều học thêm môn sử. Đầu giờ cô luôn kiểm tra bài cũ, ngày đó mình cũng thuộc dạng chăm chỉ, nhớ bài nhanh. Đọc cứ 2 -3 trang giấy là bình thường. Tối nào cũng ngồi học bài, luyện văn, học địa, học sử. Thế rồi cũng vẫn dở dang để giờ phải học ngành này.

Dạo này, mình hay nghe mấy đứa bạn thân, bạn trên lớp học than vãn về tương lai vô định. Vì đã là sinh viên năm cuối, vấn đề tương lai, việc làm lúc nào cũng xuất hiện trong suy nghĩ và những cuộc trò chuyện. Bản thân mình cũng thế, mình lo cho chính mình và còn lo cho cả ba mẹ mình nữa. Nuôi con học 12 năm, rồi thêm 4 năm ĐH, nếu giờ phải lo chạy việc nữa thì thấy mình vô dụng quá. Mình chỉ mong sao ra trường có việc làm ổn định, thu nhập tốt. Mình cũng dự định làm ở một vài nơi, nhưng chỉ sợ thời thế thay đổi. Nói gì thì nói, hiện tại mình vẫn phải cố gắng học thật tốt kì này. Năm cuối, không thể để rớt môn nào được. Nếu kì này trót lọt thì kì sau mình chỉ việc thực tập và chờ ngày lấy bằng nữa là xong.