Hôm nay Sài Gòn se lạnh khiến
mình nhớ tới những ngày đầu tháng 10 ở quê mình. Mùa này, quê mình gió mùa cũng
đã bắt đầu thổi, cái tiết trời cuối thu đầu đông mang đến cái cảm giác lành lạnh,
thích thích cho nhiều người. Trong đó có mình. Mình nhớ cứ đến khoảng thời gian
này là mình phải khoác áo ấm đi học rồi. Còn vào tháng 11 thì rét ghê lắm.
Giờ mình nhớ tới những ngày đi
học tới lạ thường. Đã hơn 3 năm rồi, mình giờ đã 21 tuổi. Xa cái thời học sinh
cũng gọi là khá lâu. Nhưng sao mình vẫn nhớ như in những kỉ niệm buồn vui của
thuở ấy. Mình nhớ những buổi chiều học thêm môn sử. Đầu giờ cô luôn kiểm tra
bài cũ, ngày đó mình cũng thuộc dạng chăm chỉ, nhớ bài nhanh. Đọc cứ 2 -3 trang
giấy là bình thường. Tối nào cũng ngồi học bài, luyện văn, học địa, học sử. Thế
rồi cũng vẫn dở dang để giờ phải học ngành này.
Dạo này, mình hay nghe mấy đứa
bạn thân, bạn trên lớp học than vãn về tương lai vô định. Vì đã là sinh viên
năm cuối, vấn đề tương lai, việc làm lúc nào cũng xuất hiện trong suy nghĩ và
những cuộc trò chuyện. Bản thân mình cũng thế, mình lo cho chính mình và còn lo
cho cả ba mẹ mình nữa. Nuôi con học 12 năm, rồi thêm 4 năm ĐH, nếu giờ phải lo
chạy việc nữa thì thấy mình vô dụng quá. Mình chỉ mong sao ra trường có việc
làm ổn định, thu nhập tốt. Mình cũng dự định làm ở một vài nơi, nhưng chỉ sợ thời
thế thay đổi. Nói gì thì nói, hiện tại mình vẫn phải cố gắng học thật tốt kì
này. Năm cuối, không thể để rớt môn nào được. Nếu kì này trót lọt thì kì sau
mình chỉ việc thực tập và chờ ngày lấy bằng nữa là xong.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét