Thứ Tư, 14 tháng 10, 2015

Cầu trời hai chữ bình yên!

Mình là người không dễ tha thứ, bởi thế những gì người khác lừa dối và làm tổn thương khiến mình không thể nào nhìn mặt họ được nữa. Đành phải chấp nhận buông bỏ nhau, thậm chí là không nhìn mặt nhau.

Thực ra, những người không dễ tha thứ cho lỗi lầm của người khác, như mình chẳng hạn, lại sẽ là người đau nhất. Cũng chỉ vì đã quá tin, đã đặt hy vọng quá nhiều để rồi giờ đây thấy hụt hẫng và dường như mất phương hướng. Giá như đã không hy vọng nhiều, hay có thể bắt đầu muộn hơn một chút. Thì giờ đây có lẽ mình sẽ nhẹ lòng hơn và thanh thản hơn nhiều.

Lại một lần nữa tự làm mình đau, tự làm mình tổn thương rồi tự khóc. Những phút giây bình yên trong cuộc đời mình không lẽ hiếm hoi đến vậy sao. Ngày mai, chỉ ngày mai thôi mình cần phải mạnh mẽ và bản lĩnh. Dẫu có buồn, đau, mình sẽ vẫn cười và sẵn sàng đón nhận tất cả.

Chỉ mong rằng từ giờ về sau mình sẽ được yên an!


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét