Thứ Tư, 30 tháng 12, 2015

Nhưng đôi khi, tớ vẫn nhớ về cậu...

“Ngày đó cũng chỉ vì hai đứa thấy cô đơn nên mới mỉm cười và nắm tay nhau cùng bước đi trên cùng một đoạn đường. Ngỡ tưởng sẽ là hạnh phúc trọn vẹn của một mối tình ngọt ngào, ai ngờ đó không phải là tình yêu mà chỉ là sự chống chếnh của cảm xúc. Vì cô đơn quá nên mới liều nắm tay người kia và mặc định rằng đó là tiếng gọi của trái tim, là hành động của cảm xúc yêu đương thực sự.

Sau này cả hai mới tự nhận thấy rằng suốt một thời gian qua đã lầm tưởng, đã tự làm đau lòng mình. Thế rồi tự buông tay nhau để tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm một nửa, mặc dù những bước đi ấy là vô định và mất phương hướng hoàn toàn. Nhưng có lẽ thà vô định và mất phương hướng còn hơn là để cho tan nát con tim vì đã yêu lầm và tin lầm. Quá khứ ngọt ngào không thể làm vơi bớt vết thương lòng quá lớn. Nhưng chẳng hiểu sao cứ mỗi lúc buồn nhất, con người ta lại cứ nhớ về những gì đẹp đẽ của một thời đã qua. Càng nghĩ lại càng đau, và càng đau thì lại càng thấy tiếc nuối quá khứ ấy nhiều hơn.

Nhưng đôi khi tớ vẫn nhớ về cậu, nhớ về những cảm xúc đã qua của một thời. Từ rất lâu rồi, cảm xúc yêu thương không còn trong tớ nữa kể từ sau ngày chúng mình chia tay!”

Đúng ngày này năm trước mình viết stt này. Và hôm nay, tròn một năm, cảm xúc của mình vẫn vậy, bản thân mình vẫn vậy. Cuối năm, mình cũng có nhiều thứ phải lo toan, suy nghĩ. Lựa chọn nơi thực tập, dồn hết tâm huyết cho kì thi cuối, suy nghĩ, tìm kiếm chỗ làm. Rồi cả về chuyện tình cảm nữa. Có lẽ, những gì mình từng suy nghĩ trước đây là thật, và đúng với bản thân mình. Mình vốn dĩ không may mắn trong tình yêu. “Hạnh phúc là một cái chăn mà người này ấm thì người kia phải lạnh”, mình đành chịu vậy.

Thỉnh thoảng mình cũng hay suy nghĩ vu vơ, mình nặng lòng khi chỉ mới 21 tuổi. Có những thời gian mình soi gương, thấy tóc bạc nhiều quá. Vì suốt thời gian dài đêm nào mình cũng thao thức và không ngủ được. Nếu nói mình không ao ước có một tình yêu là sai, nhưng đôi khi mình chỉ ước rằng có một ai đó có thể đến bên cạnh mình khi buồn, cùng trò chuyện, đi đến một vài nơi với mình, vậy là đủ. Nhưng sao lại khó tới vậy?!

Thứ Hai, 21 tháng 12, 2015

Lung tung

Cuối năm, Sài Gòn trở gió và bắt đầu lạnh. 3 ngày nữa là tới Noel rồi. Mình sống ở Sài Gòn cũng hơn 3 năm, và cũng là từng ấy năm Noel chỉ có một mình. Thực ra mình không buồn, không tủi thân chút nào cả. Vì mình nghĩ rằng mọi sự ở đời đều bắt đầu từ chữ “duyên”. Chỉ là với mình “duyên” chưa đến thôi mà. Hoặc cũng có thể mình “vô duyên” quá.

Mình chuẩn bị thi cuối kì. Tuần sau là bắt đầu thi rồi. Năm cuối, rất lo, lo gấp đôi mọi năm vì nếu thi rớt thì phải học lại và chịu cái cảnh ra trường muộn. Sẽ buồn và xấu hổ nhiều lắm. Thế nên phải cố gắng thi thật tốt để vui sướng và tự hào.

Chẳng hiểu sao dạo này mình lười viết đến kinh khủng. Suốt những buổi tối chỉ ngồi chơi vật vả, online, lướt wep mà chả học hành hay viết lách gì. Phải chăng là mình đang trong giai đoạn bão hòa nhỉ?!


Tết này mình về quê, cả vé về, vé đi cũng đã mua rồi. Cũng đã tự chuẩn bị cho mình một khoản đủ để về chơi Tết và quà cáp. Hai năm rồi không về quê chứ chả ít. Mình mong Tết lắm!

Thứ Hai, 14 tháng 12, 2015

Thương mình!

Buổi sáng đầu tuần chạy tất bật đi mua vội cuốn báo rồi tới công ty, cũng chỉ mua kịp cái bánh mì để nhét vào bụng khi đã hít đủ vài ki lô gam khói, bụi của mảnh đất Sài Gòn.

Mở cuốn bào ra, vui vì tuần có tới 3 bài được “lên sóng”, rồi lại nhanh chóng phải ngập mặt trong công việc. Đến trưa, sếp bên VTM gửi mail kêu bài tuần rồi gửi bị gác lại vì nội dung viết nhàn nhạt, chung chung, quen quen. Mình buồn ghê gớm. Bởi trước giờ mình viết cái gì cũng tính toán rất kĩ và bài mình viết thường đăng ngay vào tuần kế tiếp bởi chất lượng và nội dung rất hot, rất hợp thời. Nhưng cũng phải thôi, bởi mấy ngày nay, mình bận lắm, đến cả ăn, ngủ còn chẳng có thời gian. Suốt ngày chỉ cắm mặt vào cái laptop và tay thì liên hồi gõ.


Chiều học tan muộn, về cũng chỉ mua kịp hộp cơm rồi xách về phòng nhai như bò nhai rơm vì chả cảm thấy cái vị ngon của nó ở đâu cả. Tự nhiên thấy thương mình đến lạ. Đến ngay cả bản thân mình còn không thương được thì ai mà thương hộ cho đây!


Có phải ngoài kia Noel đang đến rất gần rồi phải không?