Buổi sáng đầu tuần chạy tất bật
đi mua vội cuốn báo rồi tới công ty, cũng chỉ mua kịp cái bánh mì để nhét vào bụng
khi đã hít đủ vài ki lô gam khói, bụi của mảnh đất Sài Gòn.
Mở cuốn bào ra, vui vì tuần có tới
3 bài được “lên sóng”, rồi lại nhanh chóng phải ngập mặt trong công việc. Đến
trưa, sếp bên VTM gửi mail kêu bài tuần rồi gửi bị gác lại vì nội dung viết
nhàn nhạt, chung chung, quen quen. Mình buồn ghê gớm. Bởi trước giờ mình viết
cái gì cũng tính toán rất kĩ và bài mình viết thường đăng ngay vào tuần kế tiếp
bởi chất lượng và nội dung rất hot, rất hợp thời. Nhưng cũng phải thôi, bởi mấy
ngày nay, mình bận lắm, đến cả ăn, ngủ còn chẳng có thời gian. Suốt ngày chỉ cắm
mặt vào cái laptop và tay thì liên hồi gõ.
Chiều học tan muộn, về cũng chỉ
mua kịp hộp cơm rồi xách về phòng nhai như bò nhai rơm vì chả cảm thấy cái vị
ngon của nó ở đâu cả. Tự nhiên thấy thương mình đến lạ. Đến ngay cả bản thân
mình còn không thương được thì ai mà thương hộ cho đây!
Có phải ngoài kia Noel đang đến rất gần rồi phải không?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét